SUY NGẪM 10

6 tháng đầu năm 2008: Các doanh nghiệp làm ăn thua lỗ dẫn đầu là Tổng công ty Xăng dầu Việt Nam (lỗ 900 tỉ đồng), Tổng công ty Xây dựng miền Trung (lỗ 88,5 tỉ đồng), Tổng công ty Hàng không Việt Nam (lỗ 83,5 tỉ đồng), Tổng công ty Chè (lỗ 4,8 tỉ đồng).

Tổng giám đốc Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) Phạm Lê Thanh cho biết, trong 6 tháng đầu năm, tổng sản lượng điện sản xuất đã tăng 14,92% và lượng điện mua ngoài của EVN tăng 25,53% khiến cho tập đoàn này thua lỗ rất lớn.

Một số tổng công ty tuy không lỗ nhưng lợi nhuận trước thuế đạt rất thấp, gồm Tổng công ty Thủy sản Hạ Long, Tổng công ty Thiết bị y tế, Tổng công ty Dâu tằm tơ Việt Nam, Tổng công ty Xây dựng thủy lợi…

Nền kinh tế Việt Nam liệu có thể được “cấp dưỡng” bởi các ông lớn này???

- Civillawinfor tổng hợp từ vneconomy.vn

KINH NGHIỆM SỬA ĐỔI LUẬT PHÁ SẢN Ở SINGAPORE

image SAGA.VN- Hai vấn đề bức xúc của nhà làm luật

Chuyện phá sản bắt nguồn từ việc một con nợ không trả được một số tiền vay nên bị một hoặc nhiều chủ nợ đưa ra tòa và buộc phải giải quyết, bán hết của cải để thanh toán nợ nần. Không trả được đầy đủ thì con nợ sẽ bị tòa phán quyết là “phá sản” và một khi đã bị liệt vào hạng này thì hầu như thông thường người ấy không còn làm ăn gì được nữa. Về mặt xã hội thì dường như mấy chữ “tán gia bại sản” đã là một dấu ấn cực kỳ xấu, khó gột rửa được và cái “gông” này sẽ bị tròng vào cổ con nợ… suốt đời!

Dĩ nhiên là trong số những con nợ bị phá sản này là những người thực sự “xấu” nghĩa là đã cố ý lường gạt bằng con đường làm ăn bất chính, nhưng cũng có những người “tốt” nhưng đã không may trong việc làm ăn nên gặp thất bại. Thông cảm với điều đó, ai cũng mong rằng những người “tốt” này cần được giúp đỡ và tạo cơ hội để họ có thể trở lại cuộc sống bình thường hầu có thể tiếp tục đóng góp cho xã hội. Vấn đề bức xúc đầu tiên của nhà làm luật là làm sao để gạn lọc những thành phần tốt, xấu một cách phân minh? Thêm vào đó, theo đà tăng tốc trên thương trường thì số vụ kiện tụng phá sản ngày càng tăng nhanh và vấn đề bức xúc thứ hai là làm sao để giúp tòa án khỏi bị “ngộp” vì không đủ phương tiện và khả năng để xét xử cho kịp.

(more…)

ĐỪNG ĐỂ NGƯỜI NGHÈO BỊ GẠT RA BÊN LỀ

NGUYÊN THỦ TƯỚNG VÕ VĂN KIỆT

Kinh tế mấy năm qua vẫn tăng trưởng khá, nhưng sau những bão lụt – thiên tai, cuộc sống của người dân lại đang phải trải qua những đợt giá cả thiết yếu bất ổn liên tục. Người nghèo – những hộ thu nhập thấp, những người phải chạy ăn từng bữa – trên thực tế chỉ được thụ hưởng rất ít các kết quả tăng trưởng, trong khi chính họ phải gần như lãnh trọn những hậu quả do lạm phát đang diễn ra. Muốn đất nước có được sự phát triển bền vững, tôi cho rằng chúng ta không thể thiếu những chính sách cốt lõi để giải quyết căn cơ vấn đề dân nghèo.

Cam kết lịch sử

Trong suốt hai thập niên đổi mới, Đảng và Nhà nước đã có nhiều nỗ lực để xóa đói giảm nghèo. Tỉ lệ người nghèo, tính theo chuẩn mực quốc tế (có mức sống dưới 1 USD/ngày), đã giảm từ 58% năm 1993 xuống 14,7% năm 2007. Một số viên chức quốc tế đã đánh giá cao những nỗ lực của VN. Nhưng những đánh giá ấy chủ yếu dựa trên các báo cáo trong nước và chúng ta hiểu khoảng cách giữa thực tế và báo cáo là còn đáng kể.

Tôi nhớ cách đây không lâu, báo chí phát hiện thêm rất nhiều nhà tranh vách đất ở một số địa phương mà theo báo cáo trước đó đã “100% ngói hóa”. Mặt khác, dù phần lớn dân chúng đã “thoát nghèo” nhưng chỉ cần sau một mùa bão lụt, sau một đợt rét hại, những thành quả kinh tế mà những người dân này tần tảo để có lại gần như bị xóa sạch. Tôi vừa đến một số vùng như vậy và không khó lắm để thấy người nghèo đang chiếm một tỉ lệ lớn thế nào, đang phải sống vất vả ra sao.

Chăm lo cho người nghèo hiện nay không đơn giản chỉ là thực hiện một cam kết có tính lịch sử, mà còn là bảo vệ tôn chỉ mục đích của một đảng cách mạng luôn nhận mình đứng về phía nhân dân. Thực hiện cam kết đó không chỉ căn cứ vào những chính sách trực tiếp, mà trước khi ban hành những chính sách lớn cần phải phân tích, đánh giá sâu sắc những tác động của chúng lên các tầng lớp dân nghèo.

Chúng ta chưa có những đánh giá đầy đủ về tiến trình công nghiệp hóa xảy ra ở các vùng nông thôn và đặc biệt là nông thôn miền núi. Tiến trình này đúng là đã góp phần làm tăng trưởng kinh tế, đưa được một số nông dân vào lao động trong các công xưởng sử dụng lao động đơn giản. Nhưng mức tiền công quá thấp mà những nông dân này được trả không đủ tạo lập vị trí kinh tế cho họ, nói chi đến địa vị chính trị vinh dự mà chúng ta thường đề cập của giai cấp công nhân.

Công nghiệp hóa, đô thị hóa là một hướng đi cần thiết nhưng phải cân nhắc lợi ích lâu dài. Khi trở lại một số địa phương, thăm một số công trình, trong đó có những công trình được bắt đầu từ khi tôi còn công tác ở Chính phủ, tôi rút ra bài học rằng: nếu đô thị hóa hay công nghiệp hóa mà không cân nhắc đầy đủ sẽ dễ dẫn đến tình trạng các ngôi nhà, làng bản, thị trấn đặc trưng của các vùng cao dần được thay thế bằng những ngôi nhà, phố xá chen chúc, hình ảnh vẫn thường thấy ở vùng xuôi. Khi đó chúng ta không chỉ gây ra những tổn thất về văn hóa mà còn đánh mất cả lợi ích kinh tế lâu dài.

Đầu tư phát triển, một mặt không thể thiếu những giải pháp bảo tồn tài nguyên thiên nhiên, gìn giữ bản sắc văn hóa; mặt khác phải có chính sách để người nghèo, đặc biệt là nông dân, bà con các vùng nông thôn, vùng dân tộc… không bị gạt ra bên lề tiến trình phát triển, nhất là tiến trình xây dựng các khu đô thị, nhà máy trên làng bản, ruộng đất lâu đời của họ.

Từ thiện không thể thay chính sách

Chúng ta nghiên cứu và giảng dạy khá đầy đủ về sự dã man của tư bản trong giai đoạn “tích lũy tư bản hoang dã”. Nhưng chúng ta đã chưa cập nhật để thấy khả năng tự điều chỉnh ở các quốc gia này. Phúc lợi cho người lao động, người nghèo ở nhiều nước tư bản hiện cao đến mức mà tôi nghĩ các nhà lý luận rất cần tham khảo. Kinh nghiệm sau hơn hai thập niên đổi mới cho thấy không thể có “công bằng” đúng nghĩa trong một xã hội mà tất cả đều nghèo (như chúng ta thời bao cấp).

Cũng không thể cào bằng bằng cách điều tiết hết lợi ích của người giàu để chia cho người nghèo. Xã hội sẽ không phát triển nếu không có chính sách kích thích một bộ phận dân chúng vươn lên làm giàu chính đáng. Nhưng, nếu không có chính sách hợp lý và không chống được tham nhũng để quá trình “tích lũy tư bản” diễn ra như thời “hoang dã” (nhờ hối mại quyền lực và có được đặc quyền khai thác tài nguyên, đặc biệt là tài nguyên đất đai), thì không bao giờ tạo ra được công bằng và sự phát triển bền vững.

Có lẽ chưa có một quốc gia nào bày tỏ sự quan tâm đến người nghèo một cách thường xuyên như ta. Thậm chí với nhiều người, nó đã dần trở thành một thứ khẩu hiệu. Sự quan tâm đến người nghèo bằng các phương tiện truyền thông, qua các bài phát biểu, cuộc nói chuyện hay bài viết, tôi nghĩ là đã quá đủ. Nhưng chúng ta hãy nhìn vào các số liệu điều tra sau đây của UNDP để thấy chúng ta đã thật sự làm được những gì: nhóm 20% những người giàu nhất ở VN hiện đang hưởng tới 40% lợi ích từ các chính sách an sinh xã hội của Nhà nước; trong khi nhóm 20% những người nghèo nhất chỉ nhận được 7% lợi ích từ nguồn này.

Gần như thường xuyên chúng ta chứng kiến những hoạt động quyên góp, đấu giá… được tổ chức rầm rộ trên truyền hình, phần lớn những hoạt động ấy do Ủy ban T.Ư MTTQ VN tổ chức. Tôi không phản đối cách làm đó, nhưng tôi nghĩ công việc ấy để các nhà hoạt động từ thiện chuyên nghiệp hoặc bán chuyên nghiệp, các nhà hảo tâm làm thay thì tốt hơn rất nhiều.

Theo kinh nghiệm của tôi, những người có nguyện vọng từ thiện đúng nghĩa thường chọn cách làm từ thiện trực tiếp hoặc thông qua các tổ chức từ thiện chuyên nghiệp, vì họ tin đồng tiền đi qua các tổ chức như thế sẽ không bị xà xẻo trên đường đến với người nghèo. Những người muốn giúp đỡ người nghèo thay vì dùng tiền bạc để mua danh và khoa trương, thường không chọn cách làm từ thiện theo kiểu “đấu giá” ồn ào trên các phương tiện thông tin đại chúng. Có tạo được những nền tảng pháp lý cho xã hội dân sự phát triển, để những tổ chức từ thiện đúng nghĩa có thể xuất hiện thì tình cảm cộng đồng mới thức dậy một cách chân thành, người nghèo từ đó mới được phần nào chia sẻ.

Tuy nhiên, các hoạt động từ thiện chỉ có thể khơi gợi một nguồn lực khác của xã hội chứ không thể thay thế các chính sách của Nhà nước. Sứ mệnh chính trị của những tổ chức như Mặt trận, vì vậy lớn hơn là việc quyên góp, xin – cho rất nhiều. Mặt trận có thể tham gia xóa đói giảm nghèo một cách hiệu quả hơn, thông qua việc đề xuất và phân tích chính sách, sao cho: lợi ích từ các nguồn tài nguyên quốc gia được phân phối hợp lý cho các chủ nhân của nó; người nghèo được hỗ trợ để có thể tiếp cận được với những quyền lợi căn bản nhất.

Đầu tư của Nhà nước vào các công trình phúc lợi y tế, giáo dục, văn hóa… không nên tập trung ở các đô thị, nơi mà các nguồn lực khác của xã hội có thể tham gia. Nhà nước cũng cần sớm hoàn thiện các thiết chế như: bảo hiểm y tế, quĩ trợ cấp, tín dụng giáo dục… cho người nghèo ở cả đô thị và nông thôn.

Tạo điều kiện cho người có năng lực, có khát vọng có thể làm giàu tối đa nhưng cũng không bỏ mặc những người không có khả năng tự bươn chải. Chấp nhận một khoảng cách không thể tránh khỏi giữa tầng lớp những người giàu và nghèo, nhưng phải nâng được mặt bằng mức sống của người nghèo lên để họ có thể tiếp cận được những phúc lợi tối thiểu về nhà ở, y tế, giáo dục; để không có người dân nào không được chữa bệnh, không được đi học chỉ bởi họ nghèo.

VN: chênh lệch giàu nghèo 34,4 lần

10% dân số nghèo nhất chỉ chiếm 4,2% thu nhập và chi tiêu quốc gia.

10% giàu nhất chiếm 28,8% thu nhập và chi tiêu quốc gia.

20% dân số nghèo nhất chiếm 9% tổng thu nhập và chi tiêu quốc gia.

20% dân số giàu nhất chiếm 44,3% tổng thu nhập và chi tiêu quốc gia.

Chênh lệch giữa 10% dân số giàu nhất với 10% dân số nghèo nhất là 6,9 lần, còn theo chỉ số Gini (chỉ số chênh lệch giàu nghèo) ở VN là 34,4 lần.

(Nguồn: Báo cáo phát triển con người 2007-2008 của UNDP)

SOURCE: BÁO TUỔI TRẺ

Trích dẫn từ: http://chungta.com/Desktop.aspx/ChungTa-SuyNgam/Hanh-Dong/Dung_de_nguoi_ngheo_bi_gat_ra_le/

HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH: VỤ KIỆN CHA VỢ HY HỮU

HIỂN CỪ

THANHNIEN - Gần 1 năm qua, anh T.X.Kh ở xã Tịnh Bình, huyện Sơn Tịnh (Quảng Ngãi) liên tục vác đơn đến các cơ quan chức năng tố cáo vợ và cha vợ đã lừa dối trong chuyện hôn nhân, đồng thời đòi bồi thường danh dự cho mình.

Chia tay vì vợ không có “cái đó”

Trong lá đơn tố cáo, anh T.X.Kh cho biết: Sau một thời gian ngắn tìm hiểu cô N.T.K (ở cùng thôn), ông N.T.H – cha cô K. bảo: “Thời gian hai đứa tìm hiểu với nhau như thế là đủ rồi, về thưa chuyện với gia đình để ông gả con gái cho”. Kh. như mở cờ trong bụng, nghĩ rằng mình đã “trúng số” vì thấy gia đình ông H. cũng như cô K. một mực thương yêu chàng con rể tương lai. Tháng 6.2005, cô K. chính thức bước lên xe hoa về nhà chồng trong những lời chúc tụng “trăm năm hạnh phúc” của hai bên gia đình, bạn bè và người thân.

(more…)

VAI TRÒ CỦA CÁC TỔ CHỨC BẢO VỆ NGƯỜI TIÊU DÙNG Ở VIỆT NAM

TS. PHAN HUY HỒNG – Đại học Luật TP. Hồ Chí Minh

Lời dẫn

Quan hệ giữa người tiêu dùng (NTD) và người cung cấp sản phẩm, dịch vụ (gọi chung là doanh nghiệp) là một loại quan hệ dân sự (phổ biến trong đời sống xã hội). Như vậy chúng phải được thiết lập, thực hiện và bảo vệ theo các nguyên tắc cơ bản của pháp luật dân sự, bao gồm nguyên tắc tự do thỏa thuận, nguyên tắc bình đẳng, thiện chí và trung thực, tự chịu trách nhiệm, tôn trọng đạo đức tốt đẹp, tôn trọng, bảo vệ quyền dân sự, tôn trọng lợi ích Nhà nước, lợi ích công cộng, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác, nguyên tắc tuân thủ pháp luật và nguyên tắc hòa giải.[1] Tuy nhiên, giữa các chủ thể pháp luật dân sự không tồn tại trạng thái “bình đẳng” một cách tuyệt đối trên thực tế, mà bản thân pháp luật (bao gồm các lĩnh vực pháp luật khác) phải góp phần tạo lập và gìn giữ và bảo đảm sự bình đẳng này.

(more…)

QUÁ TRÌNH PHÁT TRIỂN CỦA KHÁI NIỆM QUYỀN SỞ HỮU

TS. BÙI ĐĂNG HIẾU – Đại học Luật Hà Nội

Khái niệm quyền sở hữu là một khái niệm cốt lõi, cơ bản nhất của luật dân sự. Nếu ta hình dung luật dân sự như một ngôi nhà thì chế định tài sản và quyền sở hữu được coi là những viên gạch xây nên ngôi nhà đó. Trong các tài liệu pháp lý hiện nay, khái niệm quyền sở hữu được đề cập đến theo ba góc độ khác nhau.

Thứ nhất, quyền sở hữu được tiếp cận dưới góc độ là một quan hệ pháp luật – quan hệ pháp luật dân sự về sở hữu. Nếu xuất phất từ góc độ này thì quyền sở hữu được phân tích với đầy đủ các bộ phận cấu thành của bất cứ một quan hệ pháp luật nói chung như chủ thể, khách thể, đối tượng, nội dung, căn cứ xác lập, căn cứ chấm dứt …

Thứ hai, khái niệm quyền sở hữu có thể được tiếp cận dưới góc độ là tập hợp các quy định pháp luật về sở hữu (nghĩa khách quan). Dưới góc độ này thì việc tiếp cận với vấn đề quyền sở hữu sẽ được thực hiện thông qua việc hệ thống hoá các văn bản quy phạm pháp luật do nhà nước ban hành để điều chỉnh các quan hệ sở hữu. Các quy phạm này chứa đựng trong nhiều văn bản pháp luật khác nhau như Hiến pháp, Bộ luật dân sự và các văn bản quy phạm pháp luật khác.

(more…)

TÒA ÁN ĐIỆN TỬ: TIẾT KIỆM THỜI GIAN, NÂNG CAO HIỆU QUẢ HOẠT ĐỘNG

SGGP - Tại Tòa án Nhân dân TPHCM, một dự án tin học hóa tiền “nhỏ “ nhưng hiệu quả thì rõ rệt, được nhân dân hưởng ứng, tình trạng khiếu nại, tố cáo so với khi chưa có cổng thông tin điện tử giảm đáng kể.
Một đề án được nhiều người mong đợi

TPHCM luôn có số lượng vụ án các loại phải giải quyết nhiều nhất so với cả nước, trong khi số lượng thẩm phán và các phòng xử có hạn, do đó làm chậm tiến độ xét xử các vụ án. Từ Nghị quyết 49 của Bộ Chính trị về công tác tư pháp đến năm 2020, lãnh đạo TAND TPHCM quyết tâm xây dựng cổng thông tin cho ngành nhằm đáp ứng yêu cầu của công cuộc cải cách hành chính, cải cách tư pháp và hội nhập quốc tế.

Được sự hưởng ứng nhiệt tình và chỉ đạo của nguyên Phó Chủ tịch UBND Nguyễn Thiện Nhân, UBND TPHCM và Sở Bưu chính – Viễn thông đã bắt tay ngay vào đầu tư vật chất kỹ thuật, đào tạo các chuyên gia nhằm xây dựng một hệ thống tin học hiện đại và đồng bộ phục vụ việc xét xử nhanh, chính xác, thuận lợi, đồng thời bảo mật tốt dữ liệu, cập nhật kịp thời tin tức, thông tin quan trọng trong quá trình giải quyết vụ án.

(more…)

LUẬT BẢO HỘ ĐẶC SẢN Ở ĐỊA PHƯƠNG

LÊ LINH (Theo sipo.gov.cn)

Bảo hộ tên gọi xuất xứ và chỉ dẫn địa lý của hàng hóa thực phẩm nhằm bảo vệ danh tiếng của đặc sản địa phương, loại bỏ nạn cạnh tranh không lành mạnh, đánh lừa người tiêu dùng bằng sản phẩm giả mạo có chất lượng kém hơn hoặc hương vị khác hơn.

Vi phạm bị khép tội hàng giả

Từ năm 1992, Liên minh châu Âu (EU) đã ban hành các quy định bảo hộ tên gọi của các sản phẩm làm tại một vùng miền địa phương đặc trưng trong phạm vi EU.

Đến năm 2003, EU ban hành Quy định về biện pháp hải quan chống hàng hóa bị nghi ngờ vi phạm quyền sở hữu trí tuệ và các biện pháp chống hàng hóa vi phạm quyền sở hữu trí tuệ để thay thế cho các quy định trước đó.

(more…)

TRÁCH NHIỆM DÂN SỰ: KIỆN BỒI THƯỜNG DO TIÊM VÁC XIN GÂY BẠI NÃO?

THÁI THIÊN

VIETNAMNET - Ngày 25/6, gia đình cháu Trương Thị Hồng Diễm đã chính thức gửi đơn kiện Trung tâm Y tế tỉnh Tiền Giang ra TAND TP Mỹ Tho đòi bồi thường chi phí điều trị do tác động của việc tiêm ngừa vắc xin gây bại não cho cháu Diễm.

Theo đơn kiện của anh Trương Quốc Thành (cha của cháu Diễm), ngụ tại Ấp Long Hoà A, xã Lương Hoà Lạc, huyện Chợ Gạo, Tiền Giang: tháng 2/2003, thực hiện lời khuyến cáo của chương trình tiêm chủng mở rộng, anh đưa con gái là cháu Trương Thị Hồng Diễm (sinh năm 2000) tới Trung tâm Y tế dự phòng tỉnh Tiền Giang để tiêm ngừa viêm não Nhật Bản B.

Việc tiêm ngừa được thực hiện từ ngày 17/2/2003 (liều thứ 1) đến ngày 23/5/2007 (liều thứ 4) thì phát hiện cháu Diễm có những phản ứng bất thường. Cụ thể, sau khi tiêm lô vắc xin V-JM-061006 loại 1ml do Công ty vắc xin và sinh phẩm số 1 – Viện Vệ sinh dịch tễ Trung ương sản xuất, cháu Diễm bị nhức đầu, sốt cao, ngủ li bì, không chịu chơi, ăn uống kém.

(more…)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 515 other followers

%d bloggers like this: