TIẾNG GÕ CỬA MÙA XUÂN

image A.N

“Mùa xuân gõ cửa phương nào
Thời gian như đã dầu hao lại đầy”

Tiếng gõ cửa ấy với tôi có khi là tiếng sột soạt của bức mành treo ngoài cửa sổ, mỗi khi có ngọn gió thổi qua. Nhà ở trên cao, một gợn gió nhẹ cũng có thể gây nên một tiếng động đủ để giật mình. Nhất là vào cứ cuối đông đầu xuân, gió mùa Đông Bắc liên tục viếng thăm, tiếng gõ ấy thường gấp gáp như tiếng những bàn chân lữ thứ vừa từ phương nào ghé tới. Chưa kịp bực mình vì người khách không mời, đã nghe vang trên đầu khóm cây ngoài ban công tiếng hót hồn nhiên tự tại của chú chim chuyền đầu tiên vừa thức giấc. Biết không sao ngủ tiếp, liền ngồi dậy, khẽ mở khung cửa nhỏ nhìn ra, và lần này thì không còn là tiếng gõ cửa dịu dàng của gió, mà là một chùm hoa gioi, hoa mận bên nhà hàng xóm mới qua một đêm mà đã kịp nở tung trắng xóa đến sững sờ. Cái tiếng gõ cửa lặng im này của mùa xuân mới quyết liệt làm sao, nó như bức thông điệp của Trời Đất gửi đến cho con người, báo tin về một cái gì đó đã vĩnh viễn ra đi và một cái gì đó lại đang đợi chờ phía trước.

Với người này, tiếng gõ cửa ấy là một tiếng mời gọi, rủ rê. Với người khác, tiếng gõ ấy có thể là một câu nhắc nhở nhẹ nhàng. Và với người khác nữa, tiếng gõ ấy chắc chắn là một lời giục giã gấp gáp. Còn với tôi, cầm trên tay tờ lịch cuối cùng của năm cũ, ý nghĩ đầu tiên ập đến trong buổi sáng hôm nay là vì sao thời gian lại có thể trôi nhanh đến thế. Mới đó, cũng ngày này năm ngoái, trận rét đậm dai dẳng hơn một tháng ròng đã quét sạch những chiếc lá vàng cuối cùng của mùa đông, vun chúng thành từng đống để cho các bà các chị quán cóc hàng rong có dịp nhen lên những đống lửa giữa hè phố Hà Nội, một cảnh quan hiếm thấy và không thể nói là không thú vị. Có một chiều như thế, tôi lang thang một mình trên phố.

Mưa phùn đầu xuân như những ngón tay tinh nghịch cứ lùa vào trong cổ. Gió từ mạn bên kia sông Cái vẫn hun hút lùa về. Đi giữa phố phường mà chợt nhớ da diết cái không khí đồng không mông quạnh trong bài thơ tứ tuyệt lừng danh của thi nhân Đỗ Mục đời Đường:

(more…)

NHÀ BÁO TÁC NGHIỆP TẠI TÒA: VÌ SAO VẪN CÓ “GIẤY PHÉP CON”?

ÁNH DƯƠNG

Theo quy định của Luật Báo chí, nhà báo là người có quốc tịch Việt Nam, có đủ các tiêu chuẩn chính trị, đạo đức và nghiệp vụ báo chí do Nhà nước quy định, đang hoạt động hoặc công tác thường xuyên với một cơ quan báo chí Việt Nam và được cấp thẻ nhà báo.

Để được cấp thẻ nhà báo, một phóng viên phải đáp ứng đủ các quy định như: tốt nghiệp đại học, đã có thời gian công tác liên tục ở một cơ quan báo chí từ 3 năm trở lên, được ký hợp đồng lao động dài hạn… Thẻ nhà báo sẽ giúp phóng viên chủ động hơn khi tác nghiệp. Thực tế thì sao?

Thẻ nhà báo: Chưa phải là tất cả!

Là phóng viên chuyên theo dõi mảng pháp đình, công việc của tôi thường xuyên phải tiếp xúc với tòa án. Theo quy định của hầu hết các tòa án, để được tác nghiệp trong phiên tòa (ghi âm, chụp ảnh đối với báo viết, quay phim đối với báo hình…) thì phóng viên (PV) phải xuất trình thẻ nhà báo với HĐXX, chủ yếu là vị thẩm phán chủ tọa phiên tòa. Cá biệt có tòa (như TAND tỉnh Thanh Hóa) còn yêu cầu PV phải được sự đồng ý của Chánh án! Tuy nhiên, trên thực tế, ngoài thẻ nhà báo, có tòa vẫn yêu cầu PV phải có thêm giấy giới thiệu của tòa soạn. Ví dụ như: Khi biết PV ĐS &PL muốn dự phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ tranh chấp quyền sử dụng đất, mặc dù PV đã xuất trình và phôtô thẻ nhà báo, nhưng thẩm phán Nguyễn Thu Hoài của TAND quận Hoàng Mai (Hà Nội) vẫn yêu cầu PV phải có thêm giấy giới thiệu của cơ quan báo?

Còn TAND TP. Hà Nội quy định: Muốn quay phim, chụp ảnh phiên tòa, ngoài việc xin phép HĐXX, PV còn phải xin phép được tác nghiệp tại tòa với Chánh văn phòng. Để có được giấy dự tòa (có giấy này PV mới được tác nghiệp trong phiên tòa) của TAND TP., PV phải tìm gặp Phó Chánh văn phòng, xuất trình thẻ nhà báo (để ghi lại tên họ, cơ quan công tác và số thẻ). Kiểm tra xong thẻ nhà báo của PV rồi, vị Phó Chánh văn phòng mới ký giấy dự tòa cho PV. Vì thế mỗi khi muốn dự một phiên tòa nào đó, PV không có cách nào khác là phải liên hệ trước với Phó Chánh văn phòng để xin giấy dự tòa! Nhận xét về giấy dự tòa này, một nhà báo lâu năm ở báo T hài hước bảo: Đây chẳng khác nào một loại “Giấy phép con”!

(more…)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 515 other followers

%d bloggers like this: