BÁO ĐĂNG SAI, NGƯỜI CUNG CẤP THÔNG TIN … BỊ KIỆN?!

TÂM PHÚC

Nhà báo phải chịu trách nhiệm về nội dung tác phẩm báo chí của mình. Tòa án huyện đã mở phiên tòa xét xử vụ án khi bị đơn và cả nguyên đơn cùng vắng mặt. Chánh án TAND tỉnh Bến Tre vừa ký quyết định kháng nghị giám đốc thẩm một bản án hy hữu về bồi thường danh dự giữa hai cá nhân tại huyện Mỏ Cày do phiên tòa sơ thẩm vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng.

Trước đây, ông Nguyễn Văn Tư có tranh chấp đất đai với UBND huyện Mỏ Cày. Theo ông Tư, khi còn là phó chủ tịch UBND thị trấn Mỏ Cày, ông Nguyễn Văn Quới đã đại diện chính quyền hỏi “mua” đất của ông Tư với giá 820.000 đồng nhưng chưa trả tiền… Sau nhiều lần đòi lại đất bất thành, ông Tư đã gửi đơn nhờ một tờ báo giúp đỡ. Dựa vào những thông tin do ông Tư cung cấp, báo ấy đã đăng bài về tranh chấp trên và viết sai về ông Quới.

Theo xác nhận của ba người dân tại địa phương, trong giai đoạn cải tạo công thương nghiệp vào những năm 1980, ông Quới có bị đình chỉ công tác, đình chỉ sinh hoạt đảng, bị huyện “quản lý” tại chỗ trong thời gian bảy tháng. Thế nhưng báo trên đã ghi “ông Quới bị bắt đi tù”.

Sau đó, trưởng văn phòng đại diện của báo tại ĐBSCL đã nhận lỗi với ông Quới. Thay vì khiếu nại (và sau đó là khởi kiện) báo về việc đăng thông tin thiếu chính xác (nếu cần), ông Quới quay sang khởi kiện ông Tư là người đã cung cấp thông tin sai. Đơn kiện của ông Quới đã được TAND huyện Mỏ Cày thụ lý.

Tuy ông Tư có hộ khẩu thường trú tại ấp 1, thị trấn Mỏ Cày và đang tạm trú ở ấp Vĩnh An 2, xã Đa Phước Hội nhưng chẳng rõ tòa này làm việc thế nào mà ông Tư không hề nhận được giấy triệu tập tham gia phiên tòa…

Cuối tháng 7-2008, TAND huyện Mỏ Cày đưa vụ án ra xét xử. Tại phiên xử, bị đơn không đến vì không biết lịch xét xử và nguyên đơn cũng xin phép tòa cho… vắng mặt. Vắng cả nguyên đơn lẫn bị đơn, lý ra phải dời ngày xử rồi tống đạt lần nữa giấy triệu tập các đương sự thì tòa án huyện vẫn xét xử bình thường!

(more…)

THỰC TRẠNG MÔ HÌNH NHƯỢNG QUYỀN Ở VIỆT NAM

PHẠM THỨ TRIỆU – Công ty chứng khoán Thăng Long – CN TP.HCM

Làm sao phát triển mô hình nhượng quyền tại Việt Nam một các có hiệu quả? Áp dụng nó vào thực trang của nước ta. Và đi tìm lợi thế của thương hiệu "Việt" vốn đã bị mất bao năm nay? Nhìn lại Việt Nam sau hơn 2 năm gia nhập WTO thì những cơ hội và thách thức mà các doanh nghiệp nước ta tận dụng và kiểm soát như thế nào? Trong phạm vi bài viết của tác giả chỉ đưa ra nhận định và đánh giá của cá nhân về một khía cạnh nhỏ có ảnh hưởng cũng như thực trạng phát triển của lĩnh vực này như thế nào ở nước ta, đó là “Nhượng quyền”.

Để có thể nhìn nhận và đánh giá mức độ phát triển của lĩnh vực này trên thế giới và nước ta trong thời gian qua và đến thời điểm hiện tại như thế nào, sơ lược như sau:

Điểm lại sự phát triển của lĩnh vực này trên thế giới của những thương hiệu nổi tiếng với quy mô nhân rộng và chúng đã có mặt hầu hết các quốc gia, điều đó cho thấy lĩnh vực kinh doanh này đã và đang nhân rộng, phát triển rất mạnh ở các nước phát triển với hàng trăm năm. Chính các thương hiệu mạnh và nổi tiếng nhất đã hình thành, phát triển từ đây và đang mở rộng tầm ảnh hưởng ra toàn cầu bằng các kênh phân phối cũng như các vệ tinh được tạo lập. Điều này đã tạo nên một tất yếu cho sự sống còn của các doanh nghiệp trong nước cũng như các quốc gia đang phát triển và đã dần dần đặt ra hai vấn đề lớn là: Tiếp nhận thương hiệu hay bật dậy từ chính nội lực.

Chẳng hạn, Mcdonald’s hơn 50 năm hình thành phát triển với trên 30 ngàn cửa hàng và có mặt trên 120 quốc gia trên toàn thế giới. Người ta ước tính rằng, cứ khoảng sau từ 4 đến 5 giờ đồng hồ thì trên toàn cầu xuất hiện thêm 1 nhà hàng nữa mang thương hiệuMcdonald’s với mức phí cố định thanh toán một lần mà bên nhận nhượng quyền phải là 45,000.000 USD và một khoản phí được thu hàng thàng là 1,9%, không dừng lại ở đó mà chính trong hệ thống của nó có hẳn một trường đào tạo nghiệp vụ phục cho các hoạt động kinh doanh và đào tạo nhân sự đảm bảo nhu cầu phát triển mô hình nhượng quyền của nó với tên gọi là "Trường đại học Mcdonald’s". Cũng như các thương hiệu khác như: Gà rán KFC, trà Dilmahs, khách sạn Marriott, khách sạn Hyatt, khách sạn Sheraton, cà phê Gloria Jean’s… là những thương hiệu hầu hết mọi người đều biết với những nét đặc trưng nhất định về chất lượng, kiểu dáng, mùi vị và không có sự khác biệt giữa các cửa hiệu khác nhau dù ta bắt gặp và thưởng thức từ bất cứ nơi đâu. 

(more…)

TRANH CHẤP LY HÔN: 77 TUỔI VẪN RA TÒA LY HÔN

ĐỖ SƠN

Tại xã Giáp Sơn, huyện Lục Ngạn, Bắc Giang, bà Nguyễn Thị Thêu 77 tuổi làm đơn ly hôn chồng là ông Vũ Văn Đán 72 tuổi và được tòa chấp nhận với lời nói cuối cùng của ông Đán “Tôi rất tiếc bà ấy”.

Không kết hôn vẫn ly hôn

Ở tuổi 13, ông Vũ Văn Đán được gia đình cho cưới cô Nguyễn Thị Thêu 18 tuổi. Không đám cưới, không giấy kết hôn, chỉ có mâm cơm báo cáo với tổ tiên. Họ có một con gái sinh năm 1967.

Ông Đán là con một, nên áp lực về con trai nối dõi tông đường ngày càng lớn khi bà Thêu không sinh được người chống gậy.

Năm 1974, bà Thêu để ông Đán lấy vợ hai là bà Vũ Thị Lụa. Ba người chung sống với nhau hơn chục năm thì nảy sinh mâu thuẫn. Mẹ con bà Thêu ra ở nhờ trên đất của cô bên chồng. Năm 1987, con gái bà Thêu là Vũ Thị Bồng kết hôn.

Bà sang ở với vợ chồng con gái. Gần đây, bà Thêu lại quay về ở chung với gia đình ông Đán nhưng mâu thuẫn liên tiếp xảy ra. Miếng đất 3.600 m2 mà bà Thêu và ông Đán sử dụng ngày xưa được ông Đán, bà Lụa làm giấy cho con trai của ông và vợ hai là Vũ Văn Quân mà không chia cho bà và con gái. Từ mâu thuẫn về tình cảm, sự phân chia tài sản của ông Đán, bà Thêu làm đơn xin ly hôn.

TAND huyện Lục Ngạn xác định, dù không có giấy tờ kết hôn quan hệ giữa bà Thêu và ông Đán, bà Lụa vẫn là hôn nhân thực tế. Bà Thêu và ông Đán ly thân nhiều năm, mâu thuẫn giữa bà Lụa và bà Thêu cùng các con ngày càng nghiêm trọng. Vì vậy tòa chấp thuận giải quyết cho bà Thêu và ông Đán ly hôn.

“Bà ấy quyết thì phải chịu”

Sau khi TAND huyện Lục Ngạn tuyên chấp thuận ly hôn, bà Thêu có đơn khiếu nại về việc phân chia tài sản. Gia đình ông Đán lại cùng nhau đến TAND tỉnh để phân xử.

Bà Thêu ốm nên ủy quyền cho con gái và con rể đến tòa. Ông Đán, bà Lụa và vợ chồng anh Quân- con riêng của bà Lụa với ông Đán, cũng có mặt. Những người ấy đều từng sống chung trong một mái nhà, ăn cùng một mâm cơm.

(more…)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 520 other followers

%d bloggers like this: