NHÀ TẠM LÁNH CHO NẠN NHÂN BỊ BẠO HÀNH GIA ĐÌNH: BẾN ĐỖ BÌNH YÊN

VŨ HOÀNG QUẾ NGÂN

Hàng ngày đi làm việc, tôi cũng ít nhất 2 lần đi qua Bệnh viện Đa khoa Đức Giang (ở quận Long Biên, TP. Hà Nội). Tôi không biết trên tầng 3 của bệnh viện này lại chứa đựng nhiều nỗi niềm, sự đắng cay và những giọt nước mắt của những người phụ nữ là nạn nhân của nạn bạo hành gia đình như thế.

Họ đã đến đây để lánh nạn, để tìm đến bến đỗ bình yên tạm thời nhằm thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực, những suy nghĩ mà trong phút chốc có thể làm cho cuộc đời của họ, của con họ rẽ sang một hướng khác… Cùng một người bạn đến thăm chị họ, tôi mới biết, ở đây có cơ man nào là những nỗi niềm, những mảnh đời khác nhau do chính người đã đầu gối, tay ấp với họ làm họ đau về thể xác, đau về tinh thần… Từ năm 2003 đến nay, đã có 7.000 người phụ nữ đến Trung tâm lánh nạn đồng nghĩa với 7.000 câu chuyện bạo hành và 7.000 mảnh đời khác nhau. Họ đến từ các miền trong cả nước và đều ở trong tâm trạng cùng đường.

Hội Phụ nữ gọi đó là Nhà tạm lánh thuộc Trung tâm Tư vấn chăm sóc sức khoẻ quận Long Biên. Nhà tạm lánh cho phụ nữ bị bạo hành gia đình là một dự án khá lớn được Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam triển khai ở nhiều nơi trên cả nước. Trung tâm này cũng chỉ là một trong nhiều trung tâm lánh nạn của người phụ nữ mà thôi. Phụ trách Trung tâm là bác sỹ nam – Nguyễn Ngọc Quyết. Với vai trò là bạn người em, tôi được bác sỹ Quyết dẫn đi nhiều phòng, nói chuyện với nhiều phụ nữ khác nhau. Bác sỹ Quyết giở cuốn sổ Nam Tào cho tôi xem những ghi chép. Quả thật, mỗi người đến Trung tâm là một mảnh đời khác nhau. Khi đọc những ghi chép ban đầu của bác sỹ, tôi giật mình vì không thể nghĩ được rằng, có những người chồng lại tàn độc đến mức như thế. Bác sỹ Quyết giấu tên người phụ nữ ấy, kể rằng: Cô ấy đến Trung tâm trong trạng thái tinh thần bị hoảng loạn. 10 ngày đầu tiên, cứ nhìn thấy bóng dáng đàn ông, cô ấy gào lên, sợ hãi, mặt thất thần. Được sự động viên của những người cùng cảnh ngộ, của bác sỹ, tinh thần cô ấy khá lên. Đó là trường hợp bị chính người chồng yêu thương thái quá. Anh chồng này coi vợ là vật sở hữu, muốn khi nào thì đòi quan hệ khi đó, bất kể vợ có khoẻ mạnh, có hợp tác hay không. Theo cô ấy thì đó là hành vi hãm hiếp chứ không phải yêu thương. Còn tệ hơn, người chồng của cô có một cái thú kinh hoàng, ai nghe cũng sợ, trước khi hãm hiếp vợ, anh ta còn trói, hoặc xích vợ vào chân giường. Cô ấy cảm thấy nhục nhã, đau đớn chứ không phải là hạnh phúc như những người phụ nữ khác được chồng âu yếm, yêu thương. Hậu quả, cô ấy bị hoảng loạn về tinh thần, âm đạo bị loét nặng… Rồi có cô bị chồng đánh gẫy chân đến 4 lần. Còn những trận đòn, roi như kiểu cha mẹ đánh con cái thì là chuyện cơm bữa. Có cô thì bị chồng vớ được bất kỳ cái gì, gặp bất kỳ bộ phận nào trên người là rạch; bị chồng xích vào chân giường; bị chồng khinh khỉnh theo kiểu sống chung nhưng như người dưng, không bỏ cũng chẳng quan tâm.

Chị họ bạn tôi không bị chồng bạo hành về thể xác mà bị bạo hành về tinh thần. Chị là mẫu người phụ nữ cũ, rất chỉn chu và luôn coi trọng chồng, con. Chỉ đơn giản, người bạn thân thời phổ thông, cũng là người yêu chị – chứ chị không yêu – ở nước ngoài về, mời chị đi ăn trưa, đi uống cà phê. Vô tình, chồng chị gặp 2 người ngồi uống cà phê trong quán. Về nhà, anh không nói, cũng chẳng để cho chị nói. Họ sống với nhau như người dưng trong 6-7 tháng liền. Không khí gia đình nặng nề. Chị tâm sự: Chị không thể chịu nổi cái ánh mắt, cái thái độ của anh. Chị là người phụ nữ chính chuyên, anh không thể có thái độ xúc phạm nhân phẩm của chị như thế được. Sống với nhau có 2 mặt con, con đã lớn, anh phải tự biết, chị cũng cần có bạn bè và không phải chuyện gì chị cũng phải kể chi tiết, phải xin phép anh như thế. Hoá ra, bạo hành của chị bạn tôi bắt nguồn từ ghen tuông. Chị kể, chị đi được 2 ngày, cả nhà nháo nhác, gọi điện, chị không nghe máy, chị để đó xem mọi người quan tâm đến mình như thế nào, để cho mọi người hưởng cái cảm giác lo lắng ra sao…

Bác sỹ Quyết cho biết: Tất cả những người phụ nữ đến Trung tâm lánh nạn, họ đều là những người phụ nữ cam chịu, hiền lành, chịu thương chịu khó, biết vun vén cho gia đình và yêu thương chồng, con. Hình như, những người chồng coi đó là điểm yếu của vợ để hành hạ họ dữ dằn hơn, khiến họ phải buộc lòng đi lánh nạn. Các chị em về đây lánh nạn nhưng vẫn đau đáu hỏi, đau đáu nói chuyện với nhau rất xót xa rằng: Không biết hôm nay bố con ở nhà ăn uống thế nào? Con bé, thằng bé đi học về chưa? Ai nấu cơm cho các con ăn??? Bác sỹ Quyết nhận định: Bạo hành về thể xác, dù đau nhưng phụ nữ cam chịu nên có thể vượt qua được, còn bạo hành về tinh thần, nó ám ảnh họ cả đời. Có thể, họ tha thứ và về sống cùng chồng con nhưng họ rất khó hoà nhập với chồng. Nhiều chị, nhiều cô đến với Nhà tạm lánh, họ không muốn về, vì sợ, về rồi lại phải vào lánh nạn tiếp.

Tại Hà Nội, ngoài Trung tâm ở Đức Giang ra thì phụ nữ bị bạo hành gia đình còn có một địa chỉ tạm lánh khác là Ngôi nhà bình yên thuộc Trung tâm Phụ nữ và phát triển – Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam ở 20 Thuỵ Khuê, Tây Hồ. Đến Nhà tạm lánh, Ngôi nhà bình yên, nạn nhân của nạn bạo lực gia đình được cung cấp miễn phí nơi ăn, ở; được theo dõi, chăm sóc y tế; được tư vấn tâm lý; được hỗ trợ thủ tục pháp lý; được đào tạo kỹ năng sống; được hướng nghiệp và đào tạo nghề. Phụ nữ bị bạo hành có thể sống tại Nhà tạm lánh, Ngôi nhà bình yên tối đa 18 tháng, nếu mang theo con nhỏ thì đứa trẻ được đi học đúng độ tuổi ở trường học lân cận.

SOURCE: BÁO ĐỜI SỐNG VÀ PHÁP LUẬT

Trích dẫn từ:

http://doisongphapluat.com.vn/Story/giadinhphapluat/2009/4/12612.html

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 669 other followers

%d bloggers like this: