NHỮNG NGUYÊN TẮC CĂN BẢN TRONG VIỆC XEM XÉT TÍNH HỢP PHÁP CỦA HOẠT ĐỘNG QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC TỪ MỘT PHÁN QUYẾT CỦA TÒA ÁN LIÊN BANG ĐỨC: CHÂU CHẤU THẮNG VOI

GS. TS.  NGUYỄN VÂN NAM

Nhân vụ dược sĩ Karl-Heinz R (ông R) khởi kiện tại Tòa Hiến pháp Liên bang Đức (THP) yêu cầu hủy quyết định của chính quyền không cấp giấy phép hoạt động cho ông, THP đã đề ra những nguyên tắc căn bản cho việc xem xét tính hợp pháp của hoạt động quản lý Nhà nước (Phán quyết „Hiệu thuốc“, số BverfGE 7, 377). Đến nay, những nguyên tắc này vẫn là kim chỉ nam giải quyết tranh chấp giữa Nhà nước với công dân và trở nên nổi tiếng đến mức được coi là kiến thức căn bản không thể không biết của mọi sinh viên luật trong hệ thống đào tạo Âu-Mỹ.

Ngày nay, quyền con người, quyền công dân được thừa nhận và bảo vệ ở tất cả các nước tiến bộ trên thế giới. Tuy nhiên, việc xác định một hoạt động quản lý cụ thể của Nhà nước trong thực tiễn có vi phạm hay hạn chế các quyền tự do cá nhân ghi trong Hiến pháp hay không, lại không phải dễ dàng.

Được giải thoát khỏi chế độ độc tài phát xít từ 1945, nhưng cho đến năm 1958, CHLB Đức (Tây Đức cũ, Việt Nam gọi là nước TBCN) vẫn lúng túng khi giải quyết xung đột giữa quyền lợi hiến định của cá nhân với quyền lợi cộng đồng do Nhà nước đại diện. Nhân vụ dược sĩ Karl-Heinz R (ông R) khởi kiện tại Tòa Hiến pháp Liên bang(THP) yêu cầu hủy quyết định của chính quyền không cấp giấy phép hoạt động cho ông, THP đã đề ra những nguyên tắc căn bản cho việc xem xét tính hợp pháp của hoạt động quản lý Nhà nước (Phán quyết „Hiệu thuốc“, số BverfGE 7, 377). Đến nay, những nguyên tắc này vẫn là kim chỉ nam giải quyết tranh chấp giữa Nhà nước với công dân và trở nên nổi tiếng đến mức được coi là kiến thức căn bản không thể không biết của mọi sinh viên luật trong hệ thống đào tạo Âu-Mỹ. Phán quyến này rất dài, đụng chạm đến nhiều vấn đề pháp lý căn bản rất thú vị của Nhà nước pháp quyền, nhưng có lẽ chưa thật cần thiết đối với các bạn sinh viên luật Việt nam. Vì vậy nó được rút ngắn đến mức có thể như sau:

Dược sĩ R làm đơn đề nghị chính quyền vùng Oberbayern (CQ) cấp giấp phép hoạt động cho hiệu thuốc mới của mình tại thị trấn Traunreut với dân số khoảng 6000 người.

Căn cứ điều 3, khoản 1, Luật Hiệu thuốc (LHT) của tiểu bang Bayern, CQ quyết định không cấp giấy phép cho ông R.

(more…)

SUY NGẪM 46

415/NGÀY là chỉ tiêu khoán phạt vi phạm giao thông áp dụng cho lực lượng CSGT Hà Nội. Mục đích của chủ trương có thể là đúng, nhưng căn cứ và hệ quả của chủ trương thì còn nhiều điều cần bàn:

- Cơ sở của con số 415 phải chăng vì nó “đẹp” (tổng của ba số trong dãy số = 10)? hay nó là kết quả của  việc nghiên cứu, khảo sát thực tế khoa học về số lượng vụ vi phạm và khả năng thực tế của CSGT Hà Nội?

- Nếu số vụ vi phạm lớn hơn rất nhiều con số 415, phải chăng CSGT Hà Nội đã hoàn thành nhiệm vụ trước xã hội? Ngược lại, số vụ vi phạm mà gần bằng hoặc ít hơn con số 415, liệu CSGT Hà Nội cố gắng “tìm” cho đủ con số đó? hay tự vô hiệu hóa quyết định của chính mình?

- Đã “khoán” thì khi vượt chỉ tiêu thì phải có thưởng, không thưởng sẽ không truyền “lửa” nhiệt tình cho người thực thi công vụ? Xét về tâm lý, người được “khoán” và người khoán luôn mong hoàn thành vượt chỉ tiêu. Hệ quả, họ sẽ quan tâm tìm biện pháp giảm thiểu vi phạm? hay càng có nhiều vi phạm càng tốt?

… Còn nhiều băn khoăn lắm khi một số cơ quan công quyền của chúng ta vẫn duy trì thói quen ra quyết định vì họ cho là đúng mà không tính đến hậu quả xã hội từ các quyết định của mình.

CIVILLAWINFOR

Số khác > > >

THỰC TIỄN ÁP DỤNG PHÁP LUẬT VỀ ĐẤU THẦU: DỊCH VỤ … BẢO ĐẢM TRÚNG THẦU

HOÀNG YẾN

Về nguyên tắc, việc đấu thầu phải công khai, minh bạch, tiến hành đúng trình tự quy định. Vậy mà hiện nay đã xuất hiện dịch vụ… bảo đảm trúng thầu, thậm chí một hợp đồng còn được sang tay qua nhiều “cò”. Liệu pháp luật có công nhận, cho phép?

TAND quận 11 (TP.HCM) vừa hoãn xử vụ tranh chấp hợp đồng dịch vụ bảo đảm trúng thầu khu chợ Văn Thánh để trưng cầu giám định thêm một số chứng cứ trước khi ra phán quyết.

Chi 15 tỉ đồng để được trúng thầu

Theo bà L., năm 2007, ông T. gặp bà chào bán dự án chợ Văn Thánh (phường 25, quận Bình Thạnh, TP.HCM) với giá 165 tỉ đồng. Ngày 6-11-2007, giữa bà và ông T. ký kết hợp đồng dịch vụ với nội dung chính như sau: Ông T. có trách nhiệm lập thủ tục cho Công ty B tham gia đấu thầu khai thác chợ Văn Thánh theo quy định của UBND TP.HCM và đảm bảo Công ty B sẽ trúng thầu, còn bà có trách nhiệm trả 15 tỉ đồng phí dịch vụ cho ông T.

Trước và sau khi ký hợp đồng, bà đã giao cho ông T. tổng cộng 5 tỉ đồng, có đợt lập biên nhận, có đợt không. Dù vậy, cuối cùng Công ty B vẫn không phải là đơn vị trúng thầu. Tháng 2-2008, ông T. viết giấy cam kết sẽ hoàn lại cho bà 5 tỉ đồng nhưng không thực hiện. Tiếp đó, ông T. ký văn bản xác nhận là đã nhận của bà số tiền trên và cam kết trả lãi cho bà 2%/tháng. Tháng 5-2008, một lần nữa ông T. ký văn bản xác nhận đã nhận của bà 5 tỉ đồng và cam kết trả lãi 2%/tháng, thời hạn thanh toán là ngày 10-5-2008. Nhưng đến nay, ông T. vẫn không hoàn trả lại tiền cho bà.

Tháng 10-2009, bà L. đã khởi kiện ông T. ra TAND quận 11, yêu cầu ông T. phải trả lại 5 tỉ đồng. Nếu ông T. không đồng ý thì bà yêu cầu ông T. phải trả thêm tiền lãi 2%/tháng như thỏa thuận giữa đôi bên. Đồng thời, cho rằng vợ ông T. là người biết rất rõ việc làm ăn giữa hai bên, bà L. đề nghị tòa buộc vợ ông T. phải có trách nhiệm liên đới cùng chồng.

(more…)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 515 other followers

%d bloggers like this: