VÀI NÉT VỀ ĐÀO TẠO TÍN CHỈ NGÀNH LUẬT TẠI ĐẠI HỌC SAARLAND – CHLB ĐỨC

NGUYỄN MINH TUẤN (Tổng hợp)

1. Việc học

- Sinh viên năm thứ nhất được các giáo sư ở tất cả các chuyên ngành trực tiếp giới thiệu phương pháp cũng như những kỹ năng cần thiết cho việc học tín chỉ của từng môn học.
- Bên cạnh các môn khoa học pháp lý cơ bản (như Lịch sử pháp luật, triết học pháp luật, xã hội học pháp luật, Lịch sử các học thuyết pháp lý và Phương pháp luận nghiên cứu luật học) là các môn khoa học pháp lý chuyên ngành (ở Đức có 3 ngành luật truyền thống là luật dân sự, luật hình sự và luật công (Zivilrecht, Strafrecht, Öffentliches Recht)và các môn học chuyên sâu của từng ngành tương ứng (intensive Ausbildung in denjenigen Rechtsfächern). Bên cạnh đó, học viên có thể lựa chọn một số môn học khác để tích lũy đủ số tín chỉ theo yêu cầu như môn Luật so sánh (Rechtsvergleichung), Công pháp quốc tế (Völkerrecht), Tư pháp quốc tế (Internationales Privatrecht), Luật hình sự quốc tế (Internationales Strafrecht), Luật kinh tế và luật thuế quốc tế, (Internationales Wirtschafts- und Steuerrecht) và Luật liên minh Châu Âu (das Europarecht).
- Mỗi môn học, bên cạnh việc tham dự các bài giảng (Vorlesung), sinh viên được tham dự các buổi seminar, các buổi học nhóm (Tutorien/ AG – Arbeitsgemeinschaft). Việc nghe giảng cũng như học nhóm là hoàn toàn tự nguyện, không có điểm danh.
- Trước khi bắt đầu môn học, sinh viên có thể truy cập vào trang web của Giáo sư để tìm hiểu trước các tài liệu tham khảo, mục lục các bài giảng. Sau mỗi bài giảng trên lớp, sinh viên có thể truy cập trang web này để download nội dung chính của bài giảng và các bài tập, tình huống pháp lý để tự nghiên cứu.
- Chỉ có Giáo sư thực thụ mới được đứng lớp giảng dạy. Các học viên sau tiến sĩ, tiến sĩ, hoặc nghiên cứu sinh (những người đã qua kỳ thi quốc gia) chưa được phong hàm giáo sư chính thức chỉ có thể tham gia hướng dẫn các buổi học nhóm. Giảng đường và các phòng học nhóm được bố trí tương ứng, phù hợp với số lượng sinh viên.
- Trong mỗi buổi học nhóm, sinh viên và người hướng dẫn học nhóm được trao đổi, thảo luận về các tình huống pháp lý do Giáo sư của môn học đó đưa ra.

(more…)

THỰC TIỄN TỐ TỤNG: NƠI Ở CUỐI CÙNG CỦA BỊ ĐƠN Ở ĐÂU?

HOÀNG YẾN

Nhiều tòa mạnh dạn thụ lý giải quyết để bảo vệ quyền lợi của đương sự thì lại bị tòa cấp phúc thẩm hủy án.

Điểm a khoản 1 Điều 36 Bộ luật Tố tụng dân sự (BLTTDS) quy định: “Nếu không biết nơi cư trú, làm việc, trụ sở của bị đơn thì nguyên đơn có thể yêu cầu tòa án nơi bị đơn cư trú, làm việc, có trụ sở cuối cùng hoặc nơi bị đơn có tài sản giải quyết”. Thế nhưng trong thực tế đã xuất hiện nhiều tranh cãi khi vận dụng điều luật này.

Đã đi mất, vẫn thụ lý

TAND TP.HCM vừa hủy một bản án của TAND quận 1 vì cho rằng tòa này vận dụng không đúng quy định về điều luật nói trên.

Trước đó, ông N. đã vay nợ của bà A. Sau một thời gian tìm kiếm, bà A. biết nơi ở cuối cùng của ông này là ở quận 1 nên khởi kiện… TAND quận 1 đã thụ lý giải quyết, chấp nhận yêu cầu của nguyên đơn. Tuy nhiên, VKSND TP.HCM kháng nghị vì cho rằng tòa thụ lý sai.

Tòa thành phố xử phúc thẩm nhận định theo xác minh tại địa phương, bị đơn đã bán nhà đi đâu không rõ trước khi Tòa quận 1 thụ lý vụ án. Như vậy, bị đơn đã bỏ đi trước khi nguyên đơn khởi kiện và nguyên đơn cũng không cung cấp được địa chỉ mới của bị đơn nên xem đây là trường hợp không xác định được địa chỉ của bị đơn. Tòa phải trả lại đơn khởi kiện. Nhưng tòa quận lại tiến hành niêm yết công khai các văn bản tố tụng đối với ông N. tại nơi ông không còn cư trú để xét xử vắng mặt. Giải quyết như vậy là không đúng, vi phạm nghiêm trọng về thủ tục tố tụng. Tòa chấp nhận kháng nghị, hủy toàn bộ bản án sơ thẩm…

(more…)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 520 other followers

%d bloggers like this: