MỘT SỐ Ý KIẾN VỀ MỐI QUAN HỆ, TÁC ĐỘNG QUA LẠI GIỮA DỰ ÁN LUẬT HỘ TỊCH VỚI BỘ LUẬT DÂN SỰ, LUẬT HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH TỪ GÓC ĐỘ GIỚI VÀ NHỮNG KHUYẾN NGHỊ LỒNG GHÉP GIỚI CỤ THỂ TRONG DỰ ÁN LUẬT

NGUYỄN HỒNG HẢI – Vụ Pháp luật dân sự – kinh tế, Bộ Tư pháp

I. Mối quan hệ, tác động qua lại giữa Dự án Luật Hộ tịch với Bộ luật Dân sự, Luật Hôn nhân và gia đình dưới góc độ giới

Dự án Luật Hộ tịch (dự án Luật) quy định về nguyên tắc, thẩm quyền, thủ tục đăng ký hộ tịch nhằm xác nhận và ghi vào sổ hộ tịch những sự kiện cơ bản xác định tình trạng nhân thân của một người từ khi sinh ra đến khi chết. Do đó, dự án Luật này có mối liên quan rất chặt chẽ tới Bộ luật Dân sự (BLDS), Luật Hôn nhân và gia đình (LHNGĐ), Luật Quốc tịch Việt Nam, Luật Cư trú, Luật Nuôi con nuôi…

Tờ trình của Chính phủ trình Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã nêu quan điểm chỉ đạo trong xây dựng dự án Luật là bảo đảm phù hợp với Hiến pháp và đồng bộ, thống nhất với các đạo luật có liên quan đến lĩnh vực hộ tịch (như BLDS, LHNGĐ, Luật Quốc tịch Việt Nam, Luật Cư trú, Luật Nuôi con nuôi…). Về cơ bản, tôi tán thành với cách đặt vấn đề như đã nêu trong Tờ trình. Tuy nhiên, dưới góc độ giới, tôi cũng xin đưa ra một số ý kiến về mối quan hệ, tác động qua lại giữa dự án Luật với BLDS, LHNGĐ:

1. Mối tương quan trong hệ thống pháp luật

Khi xây dựng dự án Luật, Luật Hộ tịch thường được xác định như là luật hình thức (luật thủ tục) của BLDS, LHNGĐ và các luật nội dung khác có liên quan. Thực chất Luật Hộ tịch không đơn thuần là luật quy định về thủ tục mà còn là luật có liên quan trực tiếp đến công nhận và bảo đảm thực hiện các quyền con người nói chung, quyền của cá nhân nói riêng. Do đó, để phát huy tốt nhiệm vụ, vai trò của Luật Hộ tịch, cần xem xét mối quan hệ (ở cả góc độ giới) giữa dự án Luật với BLDS, LHNGĐ và các luật nội dung khác có liên quan trên hai phương diện: Luật Hộ tịch là luật hình thức, đồng thời là luật riêng của các luật nội dung. Tiếp cận như vậy, vừa đảm bảo xác định được rõ ràng, cụ thể phạm vi điều chỉnh của các luật, sự đồng bộ, thống nhất trong các quy định về quản lý nhà nước về hộ tịch (trên phương diện luật nội dung và luật hình thức), đồng thời đảm bảo được sự đồng bộ trong một thể thống nhất về quy định quyền và cơ chế bảo đảm công nhận, thực thi quyền của cá nhân (bao gồm bình đẳng giới), khắc phục được những bất cập, hạn chế trong quy định của các luật nội dung không còn phù hợp với điều kiện thực tiễn hiện nay (trên phương diện luật chung và luật riêng).[1]

Đọc tiếp

“THIẾU PHỤ NỮ ĐỂ KẾT HÔN” LÀ THIẾU THẾ NÀO?

ĐOÀN QUỐC QUÂN – Tổng công ty Phân bón và Hóa chất Dầu khí

Vấn đề mất cân bằng giới tính đang có vẻ "nóng". Mới hôm rồi một tờ báo đưa tin “Việt Nam đang thiếu hụt 139.000 phụ nữ trưởng thành” , nghe hết cả hồn. Sợ như thế chưa đủ làm người ta khiếp vía, một bài báo khác hù tiếp “Hàng triệu nam giới Việt có nguy cơ… ế vợ”.

Sự tình là, theo thống kê của Tổng cục Dân số – Kế hoạch hóa gia đình thì tỷ số giới tính khi sinh của nước ta hiện ở mức 111 trai/100 gái, tại một số địa phương thậm chí lên đến 130/100. Các chuyên gia lo ngay ngáy, cứ cái đà này thì chả mấy chốc hàng triệu nam giới Việt có nguy cơ ế vợ và phải  nhập khẩu cô dâu.

Nhập khẩu cô dâu cũng tốt, làm phong phú nguồn gien và văn hóa, tuy nhiên dù đó là một đề tài rất thú vị nhưng để dịp khác ta sẽ bàn luận cho rôm rả. Ở đây người viết chỉ muốn nêu ra câu hỏi: Thiếu phụ nữ để kết hôn là thiếu thế nào?

Dường như các chuyên gia nhìn vấn đề kết hôn theo kiểu “chia phần” rất đơn giản thế này: Luật Hôn nhân và gia đình quy định chế độ một vợ một chồng, nên tiêu chuẩn của mỗi nam giới độc thân đến tuổi kết hôn là được chia một phụ nữ cũng đến tuổi kết hôn và đang độc thân (hoặc ngược lại – mỗi phụ nữ được chia một nam giới). Thế cho nên, hễ phe nào đông hơn phe kia bao nhiêu người thì có nghĩa là chừng đó người rơi vào nguy cơ mất phần, tức là ế.

Các chuyên gia này có lẽ đã quên hết kiến thức về lý thuyết tập hợp mà họ được học ở trường phổ thông.
Theo lý thuyết này thì nam giới đủ điều kiện lấy vợ tạo nên tập hợp A có a phần tử, tương tự nữ giới tạo nên tập hợp B với b phần tử. Khi đó, mỗi phần tử của tập hợp A (hoặc B) có không chỉ 1, mà b (hoặc a) khả năng kết hợp với 1 phần tử của tập hợp B (hoặc A).

Lấy ví dụ đơn giản cho dễ hình dung. Nếu xã hội chỉ có 2 chàng và 1 nàng, thì không nhất thiết một nửa số đàn ông trong xã hội sẽ ế vợ. Kể cả khi cấm ngặt chế độ đa phu 1 nàng 2 chàng (như cổ tích về 3 hòn đầu rau trong bếp), thì mỗi chàng vẫn có thể có 1 vợ, chỉ có điều phải luân phiên nhau.

Đọc tiếp

ĐÀN BÀ CÁ TÍNH THÌ ĐA TRUÂN VÌ SAO?

triple-personality-laviniu-m-draghici KHÁNH VÂN

Tại sao đàn bà khó tính lại khó tìm thấy hạnh phúc? Chẳng phải hạnh phúc như tấm chăn hẹp và chẳng ai giằng kéo với mình, nhưng tự mình cứ đem cuộc sống của mình với chính mình ra đong đếm. Tôi không thấy hình ảnh bà mình, mẹ mình trong cuộc đấu tranh cho hạnh phúc. Tôi tìm thấy sự an phận và lặng lẽ đâu đó trong quá khứ ngày hôm qua.Nhưng còn hôm nay thì sao?

Một ngày trời u ám, chị Hai tôi về nhà với những vết bầm trên má, không ai nói ra nhưng ai cũng biết anh rể lại đi chơi với bồ và về đánh chị. Tôi biết chỉ cần vài lời xin lỗi, nói ngọt, rồi chị tôi lại hí hửng như một đứa trẻ được quà. Nhưng với đứa em kế tôi, chồng chỉ cần để lại dấu tích là vết son trên áo và một vài tin nhắn ngọt ngào của cô bạn đồng nghiệp, nó đã lặng lẽ đặt đơn ly hôn lên bàn, và nhất quyết không thay đổi quyết định. Mọi người xúm lại khuyên can, em tôi chỉ nói: “ Em cảm thấy bị tổn thương”. Dùng đúng từ, rất chính xác, và quyết định rất nhanh. Tôi không nghĩ là em tôi hạnh phúc.

Phụ nữ cá tính thường bị nhận xét là mạnh mẽ, và đôi khi bất cần đàn ông, trong khi đàn ông coi mạnh mẽ thế, nhưng rất cần phụ nữ. Cái tôi của người đàn ông khiến họ mong muốn phụ nữ ấy lệ thuộc vào mình.

Nhưng “sự lệ thuộc” đối với phụ nữ cá tính là một cụm từ mà họ sẵn sàng đánh đổi tất cả để vượt qua nó. Có một anh bạn nói với tôi rằng “tại sao em cứ phải lo chuyện mua nhà, mua xe, thế người đàn ông của em dùng để làm gì? Tại sao không tạo cho họ cơ hội làm người đàn ông đích thực? Để lo lắng cho người họ yêu?” Cuộc đời này đôi khi là một vòng xoay, đàn ông cần một người phụ nữ thông minh và cá tính để hòa nhập chứ không hòa tan, để sẻ chia, để cùng gánh vác chuyện gia đình khi cần, nhưng người phụ nữ cũng đủ khờ dại để nép bên vai họ. Cũng là anh bạn trên còn nói với tôi rằng, đã là phụ nữ hiện đại thì khi chồng đi công tác, phải khéo léo sắp vào vali mấy chiếc condom. Nhưng tôi biết, rất nhiều phụ nữ hiện đại không bao giờ chia sẻ tình yêu, sẵn sàng chia tay và thậm chí nuôi con một mình, chẳng cần cấp dưỡng.

Đọc tiếp

NHẬN ĐỊNH VỀ MỨC ĐỘ BẤT BÌNH ĐẲNG GIỚI

Người gửi: Nguyễn Trang Nhung,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Nhận định về mức độ bất bình đẳng giới

Nội dung các bài viết của đa số các độc giả nam cho rằng bất bình đẳng giới ở VN không có gì nghiêm trọng. Tôi nghĩ có thể đa số các anh không quan tâm và nhạy cảm về vấn đề này như chúng tôi, nên mức độ nhìn nhận có khác.
Tôi thấy cần chia sẻ với mọi người những thông tin này, để những ai trong diễn đàn này (đặc biệt là nam giới), cho rằng mình đủ khách quan khi nhìn nhận thực tế, có thêm thông tin để có cái nhìn khách quan hơn!
Các trích dẫn của tôi dưới đây đều từ các bài viết trong nước trong vòng một năm qua, đủ gần với hiện thực mà chúng ta đang sống. Hãy đọc và nhận định, bạn thấy mức độ bất bình đẳng giới ở VN thế nào.
(1). “Bất bình đẳng giới chưa có hồi kết khi mà trách nhiệm của phụ nữ đối với gia đình và con cái vẫn rất nặng nề; tình trạng thiếu máu diễn ra phổ biến ở bà mẹ mang thai; nạn bạo hành, phân biệt đối xử tồn tại trong mọi tầng lớp dân cư; cơ hội học tập, vay vốn làm ăn, thăng tiến, kể cả mức lương của chị em vẫn thua xa so với nam giới.” – 18/09/2005
http://www.baocongantphcm.com.vn/cuoithang/detail_news_ct.php?a=art0486&b=2
(2). “Ở Việt Nam, bạo lực gia đình không phải là mới, chế độ phụ hệ, tư tưởng trọng nam, khinh nữ đã kéo theo sự bất bình đẳng giữa phụ nữ và nam giới. Trước đây những người phụ nữ bị hành hạ chủ yếu là sống phụ thuộc vào chồng. Khi chuyển sang kinh tế thị trường, vai trò của phụ nữ cũng thay đổi, song thực tế đã ghi nhận rất nhiều trường hợp phụ nữ kiếm được nhiều tiền hơn lại bị chồng đánh. Theo nghiên cứu của Hội liên hiệp phụ nữ Việt Nam thì những trường hợp này chiếm 72% trong số những vụ xung đột gia đình.” – 26/11/2005
http://www.vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/11/3B9E4789/
(3). “Nếu ai đó có dịp chứng kiến một người chồng ở miền Tây Nam Bộ nhậu say rồi trói vợ vào cột nhà đánh, mới thấu hiểu vì sao mơ ước lấy chồng ngoại, chồng Việt kiều lại có ở nhiều cô gái xứ này đến thế. Nếu nhìn cảnh những người phụ nữ ở Hà Tây dậy từ 4 giờ sáng đạp xe đạp cách 30 km về Hà Nội bán hàng rong, đến 6 giờ tối về nhà là “đâm sầm” vào bếp rơm nấu cám heo, trong lúc ông chồng đi đánh tổ tôm thì mới thấy việc các cô gái sẵn sàng chịu khổ, chịu nhục ở xứ người để lấy ít tiền cho mẹ mình đỡ bị cha đánh cũng không có gì là lạ.
Bạo lực phụ nữ – về cả thể xác và tinh thần – vẫn diễn ra một cách dai dẳng và công khai ở xã hội Việt Nam, nhất là nông thôn (điều này đã được truyền thông nhiều lần nhắc đến). Gánh nặng âu lo đặt quá lên vai phái nữ – khi mà họ quá ít sức lực (theo nghĩa đen và nghĩa bóng). Thói quen cho mình quá nhiều đặc quyền – trong lúc không tự gán cho mình những trách nhiệm tương đương – của đàn ông… ” – 25/03/2005
http://www.vnn.vn/nhandinh/2005/03/399060/
(4). “Việt Nam có đến 66% các vụ ly hôn liên quan đến bạo hành gia đình. 5% phụ nữ được hỏi thừa nhận bị chồng đánh đập thường xuyên. 82% hộ dân nông thôn và 80% hộ ở thành phố có xảy ra bạo lực. Tỷ lệ phụ nữ bị ngược đãi trong những gia đình khá giả ở mức cao,76%. (Thống kê của Viện Xã hội học, Viện KH-XH VN) ” – 25/02/2006
http://www.csaga.org/webplus/viewer.asp?pgid=3&aid=85
(5). “Các nhà hoạt động xã hội cho rằng, cả tin là nguyên nhân khiến chị em phụ nữ rơi vào tay bọn buôn bán người. Nhưng nếu không quá bất hạnh, không phải sống trong địa ngục gia đình thì người phụ nữ không dễ bị dụ dỗ như vậy. Chính sự trọng nam khinh nữ, tư tưởng phân biệt giới khiến chị em bị đối xử tệ bạc, bị rẻ rúng, bị tổn thương nặng nề, do đó chị em luôn mong muốn thoát khỏi tình trạng này. Và thật dễ hiểu khi họ mù quáng tin theo người sẵn sàng chia sẻ, hứa hẹn giúp đỡ họ. Có lẽ không ai bỏ nhà ra đi khi họ được sống trong một gia đình hạnh phúc. Mặc dù hiện tượng bất bình đẳng giới đã được nói đến rất nhiều, nhưng đâu đó tình trạng này vẫn tái diễn và gây nên hậu quả nghiêm trọng, tiếp tay cho nạn buôn bán phụ nữ và trẻ em.” – 21/02/2006
http://www.csaga.org/webplus/viewer.print.asp?aid=63&l=VN
(6) “Nhiều bậc cha mẹ đã bộc lộ sự khát khao có con trai của họ đến mức nạo phá những bào thai bé gái hoặc có những người vợ đã lén lút cưới vợ lẽ cho chồng. Hậu quả đưa đến khá nghiêm trọng: có người chồng khi có vợ lẽ thì yêu chiều và hắt hủi vợ cả. Dường như tâm lý muốn có con trai để nối dõi tông đường vẫn là tâm lý ăn sâu bám rễ ở mỗi người dân Việt Nam, đặc biệt là những người dân vùng nông thôn, những dân tộc vùng sâu vùng xa nhận thức còn thấp kém. Cũng xuất phát từ nguyện vọng muốn có con trai mà trong một cuộc điều tra xã hội học ở Hà Nội có 2/3 số người được hỏi đã nêu nguyện vọng muốn sinh con thứ ba.” – 20/12/2005
http://www.gdtd.com.vn/gdtdroot/2005-152/bai05.htm
(7). “Theo báo cáo gần đây nhất của Ủy ban Dân số – Gia đình và Trẻ em Việt Nam, từ đầu năm đến nay, ở nước ta đã có hiện tượng mất cân bằng giới tính khi sinh. Tư tưởng “trọng nam khinh nữ” đã khiến số nam giới nhiều hơn nữ giới và điều này cho thấy rằng cách nhìn nhận về người phụ nữ của chúng ta vẫn chưa được cải thiện hoàn toàn. Bình đẳng nam nữ đang thực sự là một cuộc cách mạng khó khăn và lâu dài vì sự hạ thấp, khinh miệt đối với phụ nữ đã tồn tại từ hàng nghìn năm nay.” – 10/03/2006
http://www.csaga.org/webplus/viewer.asp?pgid=3&aid=81
(8) “Số bé trai mới sinh là 289.126 em và bé gái là 216.585 em, tỷ số giới tính là 110,8 nam/100 nữ. Ngay từ kết quả Tổng điều tra Dân số năm 1999 cũng đã có dấu hiệu mất cân đối giới tính trên phạm vi cả nước, đặc biệt ở 16 tỉnh, thành phố có tỷ suất vượt quá ngưỡng tự nhiên (106 nam/100 nữ).
Điển hình là Thái Bình: tỷ số 120 nam/100 nữ; Kon Tum: 124 nam/100 nữ; Trà Vinh: 124 nam/100 nữ; Kiên Giang: 125 nam/100 nữ, An Giang: 128 nam/100 nữ; Sóc Trăng: 124 nam/100 nữ… ” – 01/10/2005
http://www.vietnamnet.vn/xahoi/doisong/2005/10/495547/
(9). “Ban Giám đốc Bệnh viện Từ Dũ (TP HCM) khẳng định, hiện tượng sản phụ sinh bé trai nhiều hơn sinh bé gái là có thật. Số liệu ghi chép tại bệnh viện này cho thấy trong 9 tháng đầu năm 2005, có 33.223 trẻ ra đời. Trong đó, có 17.410 (chiếm 52,4%) trẻ trai và 15.813 trẻ gái (chiếm 47,6%). Tại Bệnh viện Phụ sản Hùng Vương (TP HCM), từ đầu năm đến nay có 19.921 trẻ sơ sinh ra đời. Mặc dù không có số liệu thống kê cụ thể nhưng theo nhận định của lãnh đạo bệnh viện này thì hiện tượng bé gái ít hơn bé trai là có thật. ” – 26/10/2005
http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2005/10/3B9B3E7F/
Và, khi VN đứng thứ 89/143 trong cuộc điều tra về chỉ số phát triển giới, khi VN còn 70% dân số làm nông nghiệp, với mặt bằng dân trí thấp, có thể kết luận về tình trạng bất bình đẳng là phổ biến. Mức độ ư? Tuỳ bạn nghĩ!
Có lẽ, những người như anh Hoàng Vinh Danh CHỈ nhìn thấy những điển hình tốt đẹp nhất của những bạn bè xung quanh anh, những người như anh Hung CHỈ nhìn thấy hiện thực đẹp đẽ từ TP HCM văn minh nhất của đất nước, những người như Anh Tú CHỈ thấy thế hệ của các em trong lòng thành phố nơi em sống, chưa thấy được thế hệ cùng lứa của các em ở các vùng miền khác của Tổ quốc. Tống cộng các trường hợp điển hình đó chiếm bao nhiêu trong tổng số 82 triệu dân Việt Nam?
Cuối cùng, những người như chị Lê Thanh , chị Minh Nguyệt , chị Bui Thu , chị Hoàng Thụy Miên ,… và tất nhiên, cả tôi nữa, sẽ tiếp tục nói tiếng nói về hiện thực bất bình đẳng ấy, và đấu tranh để tới gần cái đích của “Sự Bình Đẳng”.

SOURCE: VNEXPRESS.NET

Trích dẫn từ: http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Nhan-dinh-ve-muc-do-bat-binh-dang-gioi/10949396/478/

BẤT BÌNH ĐẲNG TỒN TẠI Ở CẢ XÃ HỘI PHƯƠNG TÂY

Người gửi: Tuyết Mai,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Bình đẳng giới

Chào các anh chị và các bạn,
Tôi cũng muốn thêm vào là bất bình đẳng không chỉ tồn tại ở VN mà ngay cả ở xã hội phương Tây. Tôi có chị bạn sống ở Úc, lấy chồng người Úc, bố mẹ chồng là người Úc gốc Anh, tóm lại là Tây 100%. Vậy mà bà mẹ chồng có suy nghĩ về nàng dâu không khác gì mấy so với các bà mẹ chồng cổ hủ ở VN!

Vợ chồng chị bạn tôi sống riêng, cả hai đều đi làm, lương cũng tương đối nhưng vẫn không đủ để thuê người giúp việc như ở VN. Vì đi làm gần hơn nên người vợ chịu trách nhiệm đưa đón con đi học, chợ búa cơm nước, tắm rửa cho con, cho ăn, dạy con học, tóm lại là những việc không thể trì hoãn được. Còn chồng thì đi làm về muộn hơn nên làm những việc như rửa bát đĩa, giặt quần áo và dọn dẹp nhà cửa (đều có máy cả), nếu mệt thì để hôm sau hay thậm chí cuối tuần làm. Nói chung cả hai đều tự nguyện và vui vẻ. Vậy mà khi bà mẹ chồng đến chơi, thì kết tội con dâu là lười biếng, bắt chồng làm quá nhiều! Theo bà ấy thì không thể ngồi xem TV, đọc báo hay nghỉ ngơi khi mà vẫn còn việc nhà phải làm và lại để dành đó cho chồng! Nếu làm theo lời bà ấy nói thì cứ phải luôn chân luôn tay cho đến khi đi ngủ thì vừa xong việc nhà, còn chồng thì đi làm về chỉ việc nghỉ ngơi và không phải làm bất cứ việc gì hết, y như nhiều gia đình ở VN.

Bà ấy còn chì chiết, soi mói con dâu là không chịu là quần áo hàng ngày cho con nhỏ (trẻ con một ngày thay vài bộ, giữ cho sạch sẽ là tốt rồi), bếp nấu xong không lau chùi ngay, để đồ chơi của con vương vãi khắp nhà, khăn trải giường và khăn tắm không thay thường xuyên… Tóm lại là không gọn gàng tươm tất sạch sẽ như ở khách sạn. Và nói những câu như “ngày xưa tôi có những mấy đứa con mà đâu vào đấy”.

Bà ấy thậm chí còn cạnh khoé nhiếc móc con dâu về cái tội học cao hơn chồng (có đủ bằng thạc sĩ, tiến sĩ, trong khi chồng chỉ có bằng đại học). Mỗi khi hai vợ chồng tranh luận thì bà ấy nói “phải rồi, cô đúng vì cô có bằng tiến sĩ mà!”. Và tất nhiên là cũng cạnh khoé cả cái tội kiếm nhiều tiền hơn chồng, nhưng lại xui con trai cất tiền tiêu riêng!

Bà mẹ chồng này có lẽ còn tệ hại hơn là mẹ chồng VN vì con cái không được sống trong nhà của bà ấy (mấy cái nhà bà ấy còn để cho thuê), không hề có chuyện giúp đỡ về tiền bạc, cũng không giúp trông hộ cháu nhỏ hay làm giúp việc nhà, chỉ thỉnh thoảng đến chơi, biểu diễn khả năng quản lý, dọn dẹp nhà cửa trong một hai ngày để lên lớp cho con dâu, gây cãi cọ giữa hai vợ chồng rồi đi.

Có thể là chuyện mẹ chồng nàng dâu thì ở đâu cũng thế nhưng qua đây cũng thấy là bất bình đẳng giới tồn tại ở tất cả mọi nơi, ngay cả ở những nước phương Tây, trong quan niệm của những người sinh ra và được nuôi dưỡng trong lòng xã hội phương Tây. Phụ nữ ở đâu thì cũng phải được “nhắc nhở” rằng họ sinh ra là để phục vụ chồng con và nên “thấp hơn chồng một cái đầu”, nếu không muốn gặp rắc rối.

May mà thế hệ mẹ chồng này đang già đi. Thế hệ các ông chồng Tây thì tuy có giúp vợ nhưng vẫn để bị nhắc mới chịu làm, đôi khi còn phụng phịu và kể công.

Chúc các anh chị và các bạn một ngày vui vẻ.

Mai

SOURCE: VNEXPRESS.NET

Trích dẫn từ: http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Bat-binh-dang-ton-tai-o-ca-xa-hoi-phuong-Tay/10948728/478/

DƯ LUẬN XÃ HỘI THƯỜNG KHẮT KHE VỚI PHỤ NỮ HƠN

Người gửi: Bui Thu,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Chia sẻ cùng bạn Đào Khánh Tùng và bạn Minh Nguyệt về bình đẳng giới

Thưa bạn Khánh Tùng và bạn Minh Nguyệt ,
Tôi đồng ý rằng ăn nói nhỏ nhẹ có duyên là một nét hấp dẫn, không chỉ của phụ nữ, mà của cả nam giới nữa. Một người nói năng nhỏ nhẹ đúng mực, có duyên thì chắc chắn sẽ thuyết phục người nghe hơn. Và đúng như bạn Tùng nói, “một người đàn ông lịch lãm ăn nói nhẹ nhàng được yêu mến hơn là một người suốt ngày om xòm ngoài đường”.
Tuy nhiên, điều cần làm rõ ở đây là: dư luận xã hội thường khắt khe với phụ nữ hơn, khiến cho nhiều khi bị ức hiếp, người phụ nữ cũng không dám to tiếng, không dám tự bảo vệ mình, vì sợ thiên hạ chê cười: “Đàn bà con gái mà ghê gớm thế”.
Đấy là khi sự việc xảy ra ở ngoài đường. Còn ở trong gia đình, cái mà bạn Khánh Tùng gọi là “truyền thống văn hóa” dạy người phụ nữ Việt Nam rằng: “Chồng giận thì vợ bớt lời”. Tôi chưa nghe ai nói “vợ giận thì chồng bớt lời” bao giờ! Chẳng lẽ chỉ có người chồng mới có cái quyền được giận người bạn đời của mình thôi sao? Chính vì quan niệm này mà khi vợ chồng có xích mích, cãi nhau, người đàn ông to tiếng với vợ thì được phần đông dư luận chấp nhận là “dạy vợ”, người phụ nữ to tiếng với chồng thì được thiên hạ gán cho là “đồ đàn bà mất nết, cãi chồng”.
Khi người đàn ông ngoại tình thì dư luận xã hội chê cười người vợ là “không biết giữ chồng”, người phụ nữ ngoại tình sẽ được tặng mỹ từ “lăng loàn, lẳng lơ, mất nết”. Ở đây, tôi không cổ suý nam giới hay phụ nữ ngoại tình. Tôi chỉ muốn làm rõ một điều là cùng một sự việc hiên tượng, nếu người phụ nữ làm thì là “vi phạm chuẩn mực đạo đức, nhân cách”, còn khi người đàn ông vi phạm thì đó không phải lỗi của anh ta. Tương tự như vậy, người đàn ông sau khi ly dị vợ có nhiều khả năng tái hôn với người khác. Còn phụ nữ ly dị chồng thì khả năng này ít hơn nhiều lần, ngay cả khi chưa có con. Thiên hạ sẽ xì xào về người phụ nữ đó, rằng “con đó chắc phải thế nào thì chồng nó mới bỏ chứ”.
Chuyện thờ cúng tổ tiên và thừa hưởng gia tài là điều còn nhiều tranh cãi. Với cá nhân tôi, thừa hưởng gia tài không phải là điều quan trọng. Tôi cũng tin rằng phần nhiều phụ nữ Việt Nam hiện đại hạnh phúc với tài sản do mình làm ra chứ không phải những thứ có được không phải bằng mồ hôi nước mắt của mình. Tuy nhiên, quan niệm con gái không được hưởng gia tài của bố mẹ dễ đẩy phụ nữ vào những hoàn cảnh đáng thương. Hãy thử tưởng tượng người phụ nữ “không biết giữ chồng” như đã nói ở trên, có người chồng ngoại tình và đòi ly dị vợ. Số năm chung sống chưa đủ nhiều để gọi tài sản trong nhà là tài sản chung của cả 2 vợ chồng. Dù họ có phần đóng góp cho khối tài sản đó thì nhiều khi cũng khó được hưởng phần đóng góp của mình vì giấy tờ nhà đất thường đứng tên người chồng. Trắng tay trở về với mẹ, và nếu không kết hôn nữa thì tập tục không thừa kế tài sản cho con gái sẽ biến người phụ nữ ấy thành người suốt đời ở nhờ nhà anh, em trai, hoặc thậm chí con trai của anh hoặc em trai mình. Ngoài khả năng đó ra, người phụ nữ đó có thể trở thành kẻ vô gia cư. Cũng vì tiên lượng những tương lai đó mà phần nhiều những người phụ nữ phụ thuộc vào chồng về kinh tế đành cố cắn răng mà chịu sự ngược đãi của chồng.
Những trường hợp như thế này không phải là nhiều. Nhưng rõ ràng là tập quán này tiềm ẩn nhiều nhiều sự bất lợi và lép vế cho phụ nữ.
Một vài ý kiến chia sẻ cùng bạn Khánh Tùng, bạn Minh Nguyệt và toàn thể bạn đọc TS.

SOURCE: VNEXPRESS.NET

Trích dẫn từ: http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Du-luan-xa-hoi-thuong-khat-khe-voi-phu-nu-hon/10948945/478/

KHÁI NIỆM "HOUSE – HUSBAND" SẼ PHỔ BIẾN Ở VIỆT NAM

Người gửi: Hung,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Có thật không về việc Phụ nữ Việt Nam bị phân biệt đối xử?

Tôi thật sự kinh ngạc về những bức xúc của chị Minh Nguyệt, chị Thanh Huyền … và không tưởng tượng đâu đó ở Việt Nam còn tồn tại những suy nghĩ như vậy.

Theo hiểu biết của tôi thì ở TP HCM không còn tồn tại những việc đáng kinh ngạc như vậy nữa và hiện tại thì đàn ông chỉ còn khác đàn bà ở chỗ là không thể có “baby” được thôi.

Hiện tại đã xuất hiện khái niệm “house-husband”. Khái niệm này sẽ trở nên phổ biến ở Việt Nam trong tương lai gần theo đà phát triển, hiện đại hóa của xã hội.

Biết đâu đến lúc đó các chị lại nhớ đến bóng dáng oai hùng của các ông “Chí Phèo” ngày xưa!

Kính chào thân ái

SOURCE: VNEXPRESS.NET

TRÍCH DẪN LẠI TỪ:

http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Khai-niem-house-husband-se-pho-bien-o-VN/10948786/478/

TÔI CŨNG KHÔNG THÍCH TỪ "HY SINH"

Người gửi: nguyen ngoc,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Tôi cũng không thích cụm từ hy sinh

Gửi chị Trang Nhung và anh Vũ Trung:

Tôi cũng đồng ý quan điểm với chị Trang Nhung, tôi không thích cụm từ hy sinh và không cho rằng đấy phải là một trong những đức tính của người phụ nữ.

Theo tôi, cụm từ “hy sinh” chỉ được sử dụng đến trong một hoàn cảnh đặc biệt, khi mà cuộc sống quá khó khăn và con người ta bị dồn vào chân tường thì người ta mới phải lựa chọn giải pháp là “hy sinh” mà thôi. Cái sự “hy sinh” đó không thể chỉ là phụ nữ mà còn có cả đàn ông (ví dụ như hy sinh trên chiến trường chẳng hạn hoặc các anh làm việc vất vả để kiếm tiền cũng là một sự hy sinh chứ).

Còn bây giờ khi mà cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn, tại sao các anh lại cho rằng cái đức tính ấy nên tồn tại. Thực ra các anh và kể cả phụ nữ chúng tôi phải cố hết sức và tìm mọi cách để giảm thiểu bất cứ sự hy sinh nào chứ.
Còn xét về sự phân công lao động trong gia đình, đó thực ra chỉ là sự thoả thuận riêng giữa 2 người mà thôi. Ngay kể cả ở cơ quan, anh có thể chuyên trách một việc nhưng không có nghĩa là anh có thể từ chối khi sếp giao cho anh một việc khác. Vậy ở nhà cũng thế, mỗi người chuyên trách một việc nhưng không có nghĩa là anh sẽ không động chân động tay đến việc của người khác. Đấy là chưa kể, nếu anh làm không tốt việc đó mà để phụ nữ chúng tôi phải góp công vào thì anh cũng nên góp công vào công việc gia đình.(Mà căn cứ vào các chỉ số kinh tế thống kê được, thì đàn ông Việt Nam cũng chưa phải là giỏi trong việc lo cho cuộc sống của gia đình đâu).
Còn nếu một ai đó chấp nhận ở nhà để toàn tâm lo cho gia đình, đương nhiên họ coi như có một nửa lương của người kiếm tiền vì đã thay mặt cho người kiếm tiền lo cho công tác gia đình, cái sự đương nhiên này ở xã hội châu Âu được công nhận và bảo vệ tốt hơn ở châu Á (đó chính là điều thiệt thòi của phụ nữ châu Á chúng tôi đó). Tôi nói điều này nghe có vẻ sòng phẳng và ngả bài quá đúng không. Nhưng anh có thể nói cho chúng tôi biết, sau khi đã chỉ có ở nhà chăm sóc chồng con mà bị chồng bỏ thì chúng tôi phải làm gì không, xin việc thì không ai nhận nữa rồi vì trình độ làm gì có (nó đã mai một đi sau những năm tháng loanh quanh trong nhà chăm sóc chồng con rồi).
Tôi không biết anh bao nhiêu tuổi, nhưng hy sinh mà không có đền bù, không nhận được cái gì xứng đáng với sự hy sinh đó thì anh quá lý thuyết và quá bất công đấy. Tôi hỏi anh, có bao giờ anh hy sinh cho kẻ thù của anh không? Đã hy sinh thì ai cũng hy vọng sẽ được hoặc là vật chất hoặc là tình cảm, hoặc là vì một cái gì đó trong tương lai mà bản thân anh không nhận được nhưng con cháu anh nhận được chẳng hạn. Ai cũng mong nhận được một cái gì đó nhưng có nhận được hay không thì còn phụ thuộc vào nhiều thứ khác (so sánh thì thường khập khiễng nhưng nó cũng giống như đầu tư mà có rủi ro vậy).
Đó là một chút ý kiến nhỏ của tôi, mong rằng nhờ cuộc tranh luận này mà hiểu ra thêm nhiều điều nữa.

SOURCE: VNEXPRESS.NET

TRÍCH DẪN LẠI TỪ:

http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Toi-cung-khong-thich-tu-hy-sinh/10948245/478/

CÓ PHẢI TRUYỀN THỐNG VĂN HÓA LÀ BẤT BIẾN

Người gửi: Nguyễn Thị Minh Nguyệt,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Có phải truyền thống văn hoá là bất biến?

Chào bạn Khánh Tùng,

Tôi rất muốn trao đổi riêng với bạn về vấn đề này, nhưng thiết nghĩ tôi nên viết ra đây để tất cả chúng ta cùng suy nghĩ.

Thứ nhất, tôi xin phép được nhắc lại những gì tôi liệt kê ở bài viết trước không phải là ý kiến của tôi, và tôi cũng không hề đặt vấn đề liệu nó đúng hay sai. Câu hỏi của tôi là “liệu nó có tồn tại trên phần lớn lãnh thổ Việt Nam”. Chính vì vậy, tôi cũng không hề có ý định so sánh với phụ nữ ở một nước nào khác mà vấn đề ở đây là giữa phụ nữ và đàn ông Việt Nam.

Tôi thừa nhận tôi, và một số chị em khác, được học hành và đang ngồi trước màn hình máy tính, là những người may mắn. Nếu như một bạn nào đó thừa nhận rằng chúng tôi may mắn hơn rất nhiều người phụ nữ khác, thì mặc nhiên bạn đã thừa nhận vế thứ hai của mệnh đề này: rằng còn rất nhiều người phụ nữ không được học hành.

Thứ hai, “truyền thống văn hoá”! Tôi đã được nghe từ này nhiều lần, không chỉ ở bạn mà hầu như ở tất cả những người mà vừa nói đến bình đẳng giới đã mang ra, theo tôi, như một con “át chủ bài”, áp dụng trong mọi tình huống.

Vậy truyền thống văn hoá nó là cái gì vậy? Tôi không phải là một nhà văn hoá học nên không dám lạm bàn về mặt khoa học. Nhưng có rất nhiều điều cần nói đến nó vì những tác động xã hội mà chỉ một cụm từ đưa lại.

Chỉ vài thập kỷ trước thôi, con gái khi phạm tội “dâm ô” là sẽ bị ném đá, cạo đầu bôi vôi hoặc thả trôi sông… những tội hình mà ngày nay chúng ta cho là man rợ. Nếu bạn được một phép màu nào đó đưa trở lại thời kỳ đó, bạn sẽ thấy mọi người coi đó là bình thường, đó là “truyền thống”.

Tôi tin rằng, chỉ vài thập kỷ nữa thôi, những thế hệ tiếp theo của chúng ta sẽ coi rằng cách cư xử đối với phụ nữ hiện nay không kém phần “man rợ”.

Còn nếu bạn nói rằng giả sử mà phụ nữ được hưởng những quyền lợi mà họ đang đấu tranh tức là làm mất đi truyền thống văn hoá, thì tôi cũng đang tự hỏi, đàn ông ở thời kỳ mẫu hệ, họ nghĩ cái gì nhỉ? Không biết họ có nghĩ rằng, “thay đổi để chuyển sang chế độ phụ hệ tức là chúng ta đang làm xã hội đứng trước nguy cơ mất đi cả một nền văn hoá rất rất đáng quý”.

Truyền thống văn hoá là một khái niệm trừu tượng, và nó không phải là thứ bất biến. Nếu tôi là đàn ông thời nay, tôi cũng sẽ luôn cố giữ nó bất biến, giống như bạn đang làm vậy.

Tôi chưa bao giờ được bước chân ra khỏi dải đất hình chữ S nên không biết phụ nữ ở nước ngoài thực hư họ sống thế nào. Tôi chỉ biết tôi và phụ nữ xung quanh tôi họ đang sống thế nào. Nhưng tôi may mắn là được gặp rất nhiều người phương Tây, họ hay nói với tôi thế này: “Phụ nữ Việt Nam thật khổ, đàn ông Việt Nam sung sướng nhất thế giới, vì phụ nữ Việt Nam chịu làm việc nhà, chịu sinh con và chịu phụng sự để chồng thăng tiến”. Tôi không dám cho đấy là ý kiến của đa số họ, nhưng ít ra là của những người tôi đã gặp.

Một người đàn ông Thuỵ Điển (là nhà báo) còn nói: “Khi tôi mới đến Việt Nam, tôi vô cùng yêu quý đất nước bạn vì lúc đó tôi quá ngây thơ. Đến bây giờ khi nhận ra sự thực về cách đối xử với phụ nữ ở đây, tôi buồn. Và tôi còn cảm thấy xấu hổ bởi đàn ông không thừa nhận và cố gắng xoá bỏ những bất bình đẳng đang tồn tại”. Ý kiến của ông ta không là tất cả, cũng như ông hoàn toàn không ám chỉ tất cả đàn ông. Nếu bạn quan tâm, bạn hãy liên lạc với ông ta ở địa chỉ Mats.Wikman@vlt.se.Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó Ông ta là nhà báo đã nghiên cứu về bình đẳng giới, chắc chắn sẽ vui lòng trao đổi với bạn một cách thẳng thắn, cởi mở, với tư cách là một người ngoài cuộc. Bởi có khi lời nói của chúng tôi lại bị coi là “thổi phồng”.

Xin cảm ơn ý kiến trao đổi của bạn.

Tôi cũng phải thừa nhận rằng, càng đọc nhiều ý kiến của các bạn nam giới, tôi càng nhận ra đấu tranh cho bình đẳng giới còn nhiều khó khăn lắm. Nhưng chắc chắn chúng ta sẽ rút ra được nhiều kinh nghiệm sau khi trao đổi trên tinh thần xây dựng.

Minh Nguyệt

SOURCE: VNEXRESS.NET

TRÍCH DẪN LẠI TỪ:

http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Co-phai-truyen-thong-van-hoa-la-bat-bien/10949061/478/

BÌNH ĐẲNG GIỚI LIỆU CÓ THỂ XẢY RA?

Người gửi: Mai Nhu,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Bình đẳng giới, liệu có thể xảy ra

Tôi là người rất tôn trọng phụ nữ mà trước hết là vợ tôi, là mẹ, là em và đặc biệt là những người phụ nữ đã cố gắng hết sức mình, vượt qua nhiều khó khăn để cống hiến cho xã hội, những người phụ nữ thành đạt trong các lĩnh vực khoa học và xã hội.

Tuy nhiên, có thể người đọc sẽ có cách nhìn nhận riêng khi tôi nói rằng, theo tôi, bình đẳng giới hay bình đẳng nam nữ là điều không hay khó có thể là hiện thực, chúng ta chỉ có thể cố gắng để bất bình đẳng, hay nói chính xác là cách nhìn sai lệch giữa nam và nữ, giảm càng nhỏ càng tốt thôi.

Ý kiến của tôi có một số lý do như sau:

Thứ nhất, về mặt sinh học, nam nữ khác nhau hoàn toàn. Khác nhau về cơ thể, hình thức, vóc dáng, sức khỏe. Khác nhau về cái cách mà não chúng ta điều khiển chúng ta, về cái cách mà não chúng ta nhận thức sự vật v.v… và v.v… Vật chất quyết định ý thức, ý thức là phản ánh của thế giới khách quan vào nhận thức của con người, nhận thức của con người có thể bình đẳng (bằng nhau) được chăng.

Cách suy nghĩ của hai giới không hề giống nhau: đàn ông nông cạn bể khơi, đàn bà sâu lắng như cơi đựng trầu. Câu này chỉ là của các cụ nhưng phụ nữ và đàn ông khác nhau hoàn toàn về cách nghĩ, cách làm, cho dù có thể họ cùng đạt được mục đích như nhau.

Cách phản ứng khi thành công, khi thất bại, khi vui, khi buồn, khi được, khi mất của hai giới hoàn toàn khác nhau và như vậy họ hành sự không giống nhau.

Điển tích ghi lại, từ xưa đến nay chỉ có những anh hùng không qua nổi ải mỹ nhân chứ có mấy mỹ nhân chết vì anh hùng. Chỉ có phụ nữ mới nghiêng nước nghiêng thành chứ nam giới chỉ khuynh gia bại sản mà thôi.

Muôn mặt đời thường: đa phần những người giỏi nhất trong tất cả các lĩnh vực, ngành nghề từ kinh doanh, chính trị, lãnh đạo, bếp núc, thêu thùa, thời trang, ca múa thậm chí cả… đỡ đẻ là nam giới. Nam giới thường ăn được chơi cũng được v.v… và v.v…

Vậy chúng ta có nên cố gắng để chứng tỏ một điều gần như không thể có là nam nữ bình quyền hay không, và nếu cứ cố gắng để nam nữ bằng nhau (bình đẳng :) ) có đem lại cho chúng ta nhiều hơn cái mà chúng ta đang làm cho nhau không. Vậy thì bình đẳng ở đâu, sâu xa cũng lại là nhận thức của con người, mà nhận thức hay ý thức là sự phản ảnh của thế giới khách quan vào óc chúng ta.

Rất mong mọi người gần xa và đặc biệt là chị em phụ nữ lượng thứ.

SOURCE: VNEXRESS.NET

TRÍCH DẪN LẠI TỪ: http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Lieu-co-the-co-binh-dang-gioi/10949048/478/

TÔI CHỈ MUỐN SỐNG NHƯ MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ

Người gửi: Thanh Huyền,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Gửi anh Lê Hạnh

Gửi anh Lê Hạnh,
Thực sự là tôi không tham gia vào cuộc tranh luận này như một đại diện của số đông phụ nữ, tôi cũng không quan tâm lắm đến việc thực ra trong cuộc “đấu tranh đòi quyền bình đẳng giới”, chị em phụ nữ muốn gì. Cá nhân tôi, tôi chỉ ước mình sẽ lấy được một người chồng có khả năng tạo điều kiện cho mình sống đúng như một người phụ nữ. Tôi muốn được dịu dàng nhất, xinh đẹp nhất, yếu đuối nhất, nấu ăn ngon nhất. (À, tôi đã ngoài 30 mà chưa có gia đình). Tôi nhìn thấy vô cùng nhiều những người phụ nữ đã có gia đình ở quanh tôi, những người phụ nữ “mau già, mồm kêu tiền tiền”, những người phụ nữ tất tưởi, đến cơ quan xách theo nào rau nào thịt, áo quần nhàu nát, trời ơi là xấu xí. Để tôi kể anh nghe chuyện gia đình một cô bạn gái tôi. Cô ấy sinh con, vì ngại chồng vất vả nên về nhà mẹ đẻ ở vài tháng để bà phục vụ. Chồng cô nhàn rỗi, đi chơi bời rồi uống rượu say, bị tai nạn xe máy và ngã ngoài đường lúc 3h sáng. 5h sáng, bố chồng cô đến nhà mẹ đẻ cô, không vào nhà mà đứng ngoài sân, chửi bới rằng mẹ cô không dạy con gái, cô lấy chồng mà không ở nhà trông nom chồng, nếu cô không về nhà mẹ cô thì con trai ông đã không bị tai nạn. Tôi nhìn thấy nhiều các bà các chị quanh tôi, ngày đi làm hùng hục như đàn ông, tháng tháng khắc khoải chờ chút lương chồng đưa, vừa nhận trong lòng vừa rưng rưng cảm kích, tối về cơm nước con cái, đêm mệt nhoài vẫn phải chiều chồng. Các anh chồng lại bảo “sao cô ta xấu thế, sao cô ta không dịu dàng, không công dung ngôn hạnh tý nào”. Các cô lo mua sắm trong nhà, học hành con cái, sức khoẻ của chồng, dạy bảo rằng anh uống rượu là hại sức khoẻ, lại khuyên nhủ là anh phải có trách nhiệm hơn, mà nói phải khéo kẻo chồng tự ái, lại đi với bồ. Tôi thấy nhiều chị nhiều cô có chồng mà chẳng khác nào có thêm một thằng con lớn xác hư thân đeo bám vào người, bỏ đi không được.

Tôi cũng tự hỏi là mình có cực đoan quá không, có lẽ tôi cũng sai (nên chưa lấy được chồng). Đàn ông Việt Nam chắc chẳng lấy tôi đâu nếu họ biết tôi nghĩ như thế này. Tôi rất thương những người phụ nữ tôi vừa kể trên, tôi biết chắc nếu chồng các chị ấy không lờ tịt chuyện đưa lương tháng đi, không lê la quán xá sau giờ làm việc, chẳng nghĩ đến con trai đang ngồi ở phòng bảo vệ của trường và con gái còn đang ở nhà trẻ, trời mưa và không ai đón, và chỉ nghĩ đến nhà cửa lúc 9h tối, khi đã say khướt và muốn một cái giường, nếu họ không nổi xung và sẵn sàng bỏ nhà đi với bồ mỗi khi bị chạm tự ái như một đứa trẻ vị thành niên, thì tôi tin rằng chẳng có người phụ nữ nào lại tự làm xấu mình bằng cách rầy la, đòi tiền, than vãn, chì chiết. Tôi biết là những bà vợ khi làm vậy, hẳn là họ đau khổ lắm, và thấp hèn hẳn đi trong mắt chồng.

Tôi cứ ước giá các ông chồng đừng ép vợ mình phải trở thành những người gớm ghiếc như vậy.

Có những người phụ nữ mang những mơ ước vĩ đại, gánh vác các công việc của đàn ông. Đấy là một cách hiểu về bình đẳng giới và theo anh nói thì như vậy là trái với thiên chức và làm đàn ông không thích lắm. Tôi, và theo tôi biết, có nhiều người phụ nữ chỉ mong sao mình có thể sống như một người phụ nữ thực thụ, với tất cả bản tính đẹp đẽ mà tạo hoá ban tặng. Và tất nhiên, điều này chỉ có thể xảy ra nếu những người đàn ông của họ có tự trọng, không ích kỷ và biết thương xót người khác.

Chứ lại còn “quanh năm buôn bán ở mom sông, nuôi đủ 5 con với một chồng”, lại còn phải chu toàn nhà cửa, lại còn phải xinh đẹp dịu dàng, lại còn phải lo sao cho chồng có cảm giác mình vĩ đại và làm chủ gia đình, lại còn phải “cơm sôi nhỏ lửa”, cả đời âm thầm cực nhọc mà không ai thèm biết, để rồi lúc chết thì được ngợi ca đức hy sinh như một nữ thánh, như phụ nữ Việt Nam truyền thống từ trước đến nay, thì chết mất, chịu sao nổi hả anh.

Có lẽ tôi cũng sai đâu đó, mong anh thông cảm. Tôi cũng không nói phần đông các anh, chỉ nói những gì mình thực thấy và cảm nhận.

Thân mến,
Huyền

SOURCE: VNEXPRESS.NET

TRÍCH DẪN LẠI TỪ:

http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Toi-chi-muon-duoc-song-dung-nhu-mot-nguoi-phu-nu/10948319/478/

PHỤ NỮ KHÔNG CẦN PHẢI HY SINH QUÁ MỨC

Người gửi: Lê Thanh,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Sự hi sinh của phụ nữ

Thưa các anh chị,
Tôi rất hay đọc chuyên mục này của các anh chị. Hôm nay đọc bài viết về sự hy sinh của phụ nữ, tôi đồng ý với ý kiến cho rằng sự hy sinh của phụ nữ là không cần thiết.
Tôi còn nhớ trong một bài của báo Hoa Học Trò (tôi không nhớ nhưng rất tâm đắc), một nhà báo có viết đại thể rằng phía sau mỗi lời khen ngợi của đàn ông đối với phụ nữ là ẩn chứa sự đòi hỏi thoả mãn lợi ích của người đàn ông. Thực tế người đàn ông ca ngợi phụ nữ hy sinh vì chính họ hưởng lợi từ sự hy sinh đó và luôn luôn muốn duy trì nó.
Nhưng tôi cũng xin bày tỏ ý kiến của mình dưới một khía cạnh khác. Tôi nghĩ, nhiều người phụ nữ tưởng mình hy sinh thì sẽ làm chồng mình phát triển lên, xã hội tốt lên, nhưng hy sinh vô điều kiện ngay từ đầu thì ngược lại.
Mặc dù chưa phải là người phụ nữ thành đạt lắm, tôi cũng tạm coi mình là một người phụ nữ có trình độ trung bình trong xã hội. Hiện nay tôi làm trưởng phòng kinh doanh, phụ trách phần đối ngoại với khách hàng nước ngoài ở một công ty tương đối lớn. Tuy không phải thông tuệ mọi chuyện, tiếp xúc với quá nhiều giới nhưng tôi cũng có điều kiện để tiếp xúc với một tầng lớp nam giới trí thức Việt Nam, tất nhiên không phải là tất cả.
Nếu các bạn từng phụ trách một phòng kinh doanh thực sự, hẳn các bạn hiểu rằng thành công của kinh doanh phụ thuộc phần lớn vào nỗ lực của mỗi nhân viên kinh doanh. Tôi để ý thấy rằng mỗi khi có cạnh tranh trên thương trường, nhân viên bán hàng của chúng tôi luôn luôn xin công ty cho giảm giá sản phẩm. Ban đầu, chúng tôi sẵn sàng giảm giá để cạnh tranh và cạnh tranh được. Nhưng dần dần, chính sự nuông chiều đó làm nhân viên kinh doanh của chúng tôi không còn muốn nỗ lực tìm ra các cách khác để cạnh tranh mà luôn dựa dẫm vào tiềm lực tài chính của công ty. Khi nhận ra điều đó, chúng tôi đã thay đổi lại tất cả.
Tôi chợt nghĩ điều này sao cũng giống với nam giới Việt Nam. Phải chăng chính sự hy sinh tuyệt vời của người phụ nữ Việt Nam hiện nay đã làm nam giới trở nên kém cỏi hơn xưa. Đôi khi tôi giật mình khi nhìn thấy nhiều vị trí chủ chốt trong các công ty ngày nay là phụ nữ, nhiều chủ doanh nghiệp là phụ nữ. Các đối tác nước ngoài cảm thấy phụ nữ Việt Nam ngày càng có tiếng nói quyết định trong công việc. Phải chăng điều này chứng tỏ người phụ nữ Việt Nam đang đi lên hay thực ra là người đàn ông Việt Nam đang đi xuống. Nếu nam giới Việt Nam không đi xuống thì tại sao họ lại có vẻ khổ sở và kêu gọi nhiều sự hy sinh của phụ nữ đến vậy. Họ không thấy vui vì người vợ của họ giỏi hơn sao? Họ không muốn bớt xem tivi, bớt đọc báo vô bổ, đỡ đần vợ để cả hai cùng tiến lên sao. Tôi ước có một sự đi lên hài hoà ở cả hai giới.
Ngày nay chúng ta thấy nhan nhản trên các báo chí hướng dẫn phụ nữ cách làm sao giữ chồng, thế nào để trở thành người đàn bà tốt. Những bài báo đó sẽ không có ảnh hưởng gì tới những người đàn ông bản lĩnh nhưng thật có hại cho cho những người đàn ông còn thiếu bản lĩnh vì chúng khiến họ mắc ảo tưởng rằng họ xứng đáng được nhận điều tuyệt vời từ phụ nữ một cách vô điều kiện. Và rồi với sự thiếu tu dưỡng đó, khi những người phụ nữ Việt Nam ào ạt bỏ đi lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc thì những người đàn ông Việt Nam ấy vẫn không tỉnh lại. Họ làm một động tác vừa nhanh gọn, vừa dễ chịu cho bản thân là coi các cô gái đó là kẻ hám tiền, mơ giàu sang phú quý. Có bao giờ họ tự hỏi các cô gái nông thôn nhìn thấy tương lai gì ở những người đàn ông Việt Nam. Nếu cùng là bị chồng vùi dập thì vùi dập bởi một ông chồng Đài Loan có khác gì ông chồng Việt Nam chứ.
Ngày nay, tôi thấy nhiều đàn ông Việt Nam bỏ công sức để đi tìm một người phụ nữ phù hợp làm vợ hơn là cố gắng rèn luyện bản thân. Vẫn biết là đằng sau mỗi người đàn ông thành đạt có bóng một người vợ đảm. Tuy nhiên, không nên vì vậy mà coi vợ là yếu tố quá quan trọng để đạt được các thành tựu trong cuộc sống của một người đàn ông. Khi gặp khó khăn trong hạnh phúc thì họ lại quy ra là người vợ, người yêu của họ không đầy đủ công dung ngôn hạnh và không xem xét lại bản thân. Nhiều nam thanh niên nhảy từ công ty này sang công ty khác để mong tìm một chỗ làm tốt hơn thay vì dừng lại ở một công ty và phấn đấu. Họ chẳng dành một quỹ thời gian nào để học hỏi, suy nghĩ, rèn luyện. Khi không thành đạt được họ lại nghĩ rằng họ chưa gặp thời cơ. Thành công trong sự nghiệp hay thành công trong hạnh phúc gia đình ngày nay đều đòi hỏi sự đầu tư tâm sức vậy.
Một món ăn được nêm nếm chua, cay, mặn, ngọt vừa đủ thì sẽ ngon. Người phụ nữ cũng vậy, các thiên tính tự nhiên tốt đẹp vừa phải thì sẽ hài hoà. Nhiều không có nghĩa là tối ưu. Mà thông thường cái gì khác với tự nhiên quá mức thì thường gây ra hậu quả, những hậu quả đó nhiều khi thật khó nhìn thấy.

SOURCE: VNEXPRESS.NET

TRÍCH DẪN LẠI TỪ: http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Phu-nu-khong-can-phai-hy-sinh-qua-muc/10948305/478/

GIỮ GÌN TRUYỀN THỐNG VĂN HÓA PHẢI CÓ CHỌN LỌC

Người gửi: Hoàng Thụy Miên,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Truyền thống văn hóa và bình đẳng giới – có nên gìn giữ

Gửi anh Khánh Tùng,
Tôi rất đồng ý với nhiều điểm trong bài viết của anh về việc không nên nhầm lẫn giữa đấu tranh cho bình đẳng giới và gạt bỏ toàn bộ văn hóa. Ví dụ: nét văn hóa ăn nói lịch sự, nhẹ nhàng, điềm đạm không chỉ được đề cao ở phụ nữ mà trong văn hóa của người Việt và nhiều nước trên thế giới cũng đề cao ở nam giới.
Tuy nhiên, tôi cũng muốn đặt câu hỏi ngược lại là liệu có phải tất cả những suy nghĩ, hành vi, tư tưởng trong truyền thống văn hóa đều không nên thay đổi? Lấy ví dụ trong văn hóa Việt, đàn ông được coi là người có trách nhiệm thờ cúng tổ tiên. Chính suy nghĩ này là nguồn gốc của sự mặc cảm của những gia đình không có con trai dù họ có (nhiều) con gái vì xã hội cho rằng gia đình đó sẽ không có ai chăm lo hương khói, tu sửa mồ mả, là “mất phúc”. Nhánh của dòng họ đến đó là “mất”. Như vậy, tư tưởng trong văn hóa đã gián tiếp KHÔNG THỪA NHẬN sự có mặt và đóng góp của phụ nữ trong gia đình và dòng họ. Suy nghĩ này đè nặng lên tâm lý của nhiều gia đình (đặc biệt là phụ nữ) ở cả thành thị và thành phần trí thức khiến họ mong ngóng có con trai đầu lòng để cho “chắc ăn”, và nếu chưa có thì sẽ cố để có. Suy nghĩ này cũng khiến người đàn ông ở những gia đình đông chị em gái phải lãnh trách nhiệm nặng nề không đáng có. Trách nhiệm thờ cúng cha mẹ, tổ tiên hoàn toàn có thể san sẻ cho mọi thành viên trong gia đình. Tôi đã từng gặp những dòng họ mà trong đó gia đình người em trai rất nghèo, vợ con thường xuyên đau ốm. Nhưng vì vai trò Trưởng họ (mà khi sinh ra mọi người đã gán định), mỗi khi dịp lễ Tết, cúng giỗ, gia đình người em phải chạy vạy hàng xóm để có tiền tổ chức cúng giỗ và đón tiếp dòng họ. Người vợ đau ốm nhưng vẫn phải cố gắng hoàn thành trách nhiệm nấu nướng, phải đứng ra lo toan mọi công việc trong gia tộc… Gia đình các chị em gái đều có điều kiện kinh tế, có khả năng tổ chức sắp xếp, nhưng họ không coi đó là trách nhiệm của mình. Tại sao không thể coi trách nhiệm thờ cúng cha mẹ, tổ tiên là trách nhiệm chung của mọi thành viên trong gia đình, trong dòng họ dù là trai hay gái, con trưởng hay con thứ?
Tôi chưa đề cập đến tâm lý mong có con trai để thờ cúng tổ tiên khiến nảy sinh hiện tượng phá thai, đẻ nhiều, có vợ bé… làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hạnh phúc của gia đình, sức khỏe cũng như cơ hội học tập, phát triển tri thức và nghề nghiệp của phụ nữ. Nó cũng khiến nhiều gia đình rơi vào vòng luẩn quẩn của đói nghèo.
Tôi muốn nói rằng truyền thống văn hóa rất cần gìn giữ. Tuy nhiên, khi xét đến khía cạnh quyền bình đẳng của mọi thành viên trong gia đình và trong xã hội, không phải mọi tư tưởng, hành vi, suy nghĩ để lại từ ngàn xưa trong văn hóa đều đáng trân trọng và duy trì.
Cảm ơn

SOURCE: VNEXRESS.NET

TRÍCH DẪN LẠI TỪ:

http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Gin-giu-truyen-thong-van-hoa-phai-co-chon-loc/10948954/478/

CHỊ EM ĐỪNG ĐÁNH ĐỒNG TẤT CẢ ĐÀN ÔNG

Người gửi: Tran T Binh,
Gửi tới: Ban Văn hoá
Tiêu đề: Một vài ý kiến riêng về chủ đề bất bình đẳng giới

Gửi các anh, chị tham gia chủ đề bất bình đẳng giới.

Tôi đã theo dõi chủ đề này được một thời gian khá dài và tôi rất thích những ý kiến tham gia khác nhau của các anh, chị trên diễn đàn. Tôi nhận thấy đã hình thành 2 trường phái chính cho chủ đề này: nam – bảo vệ tình trạng hiện tại (con trai, con gái có những thiên chức khác nhau hoặc bảo vệ giá trị truyền thống văn hoá của người phụ nữ…), nữ – đấu tranh để đòi quyền bình đẳng nam nữ bằng cách đưa ra những thống kê, ví dụ rất cụ thể về sự bất bình đẳng giới (phụ nữ phải ăn nói nhẹ nhàng, thành kiến với sự thành đạt của phụ nữ, định kiến của nhà chồng).

Theo thiển ý của tôi, những ý kiến trên đều đúng và hoàn toàn chưa mâu thuẫn với nhau vì chúng thiếu sự cụ thể trong lập luận của mình. Ví dụ, không ai có thể phủ định con trai và con gái sinh ra là có những thiên chức khác nhau như ý kiến của anh Lê Hạnh , nhưng vấn đề ở đây là anh Hạnh định nghĩa thế nào là thiên chức? Phải chăng giặt giũ, nấu cơm, trông con… là thiên chức hay chỉ đẻ con, cho con bú là thiên chức của phụ nữ. Với đàn ông, phải chăng các việc nặng cộng với sức ép kiếm tiền, nuôi sống gia đình cũng là… thiên chức?
Tương tự như vậy, rõ ràng chúng ta phải bảo vệ các giá trị truyền thống văn hoá như ý kiến của anh Tùng , nhưng vấn đề là cái gì là giá trị văn hoá? Anh Tùng có thể coi việc phụ nữ Việt Nam ăn nói nhỏ nhẹ, dịu dàng là giá trị truyền thống văn hoá của Việt Nam nhưng liệu giá trị đó có bao gồm cả việc giặt giũ, nấu cơm, trông con và quán xuyến việc nhà? Ngoài ra, tôi trộm nghĩ nếu phụ nữ cũng đấu tranh để bảo vệ truyền thống văn hoá nhưng là văn hoá từ thời mẫu hệ thì không biết anh Tùng sẽ nói gì đây?
Các ý kiến của chị em phụ nữ theo tôi cũng chưa thuyết phục vì chỉ xét đến bình diện chung. Có thể theo thống kê với toàn phụ nữ Việt Nam (cả nông thôn lẫn thành thị), phụ nữ Việt Nam phải làm nhiều việc hơn đàn ông Việt Nam và được hưởng ít quyền lợi hơn, nhưng phải chăng tất cả các chị em viết thư ở đây đều bị đối xử bất bình đẳng như vậy? Phải chăng tất cả các chị em ở đây đều bị buộc phải ăn nói nhỏ nhẹ, đều bị thành kiến khi thành đạt hoặc bị nhà chồng định kiến? Tôi tin rằng câu trả lời là không vì phụ nữ Việt Nam có học thức trong thời đại mới đã được tôn trọng và đối xử bình đẳng hơn rất nhiều, giống như ý kiến của bạn Anh Tú .

Theo tôi, sự bất bình đẳng giới đang tồn tại ở Việt Nam nhưng mức độ bất bình đẳng là khác nhau đối với phụ nữ ở các vùng khác nhau, với phụ nữ có trình độ học vấn khác nhau và thậm chí là với từng gia đình khác nhau. Tôi cổ xuý chị em phụ nữ đấu tranh bình đẳng về giới nhưng tôi cũng hy vọng chị em hiểu được sự khác nhau trên để đừng đánh đồng tất cả anh em đàn ông như trong các tranh luận trên của mình.

SOURCE: VNEXRESS.NET

TRÍCH DẪN LẠI TỪ:

http://vietbao.vn/Trang-ban-doc/Binh-dang-gioi-can-duoc-hieu-dung/10948086/478/

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 642 other followers

%d bloggers like this: