Bạn sinh ra là một nguyên bản. Đừng chết đi như một bản sao (Khuyết danh)

CON ƠI! BA MUỐN NHẬN CON

cha va conNKP

 Câu chuyện của tôi xảy ra hơn 30 năm trước. Ngày đó, tôi là cán bộ ngành Ngân hàng tập kết ra Bắc, cơ quan tôi đóng trên địa bàn huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị. Do chiến tranh ác liệt, cơ quan chúng tôi dựng những chiếc lán đơn sơ gọi là nhà tập thể, nhà tranh vách nứa bên cạnh hầm trú ẩn. Mỗi lần có kẻng báo động là chúng tôi lại rời nhà chạy xuống hầm. Tôi sống độc thân.

Hàng xóm của tôi là một đôi vợ chồng trẻ. Nói là trẻ vậy thôi chứ người chồng đi lính chiến đấu ở chiến trường K rồi bị thương trở về công tác ở Huyện đội cũng đã ngoài 30. Người vợ tên N, trạc 25-26 tuổi, trông xinh xắn và phúc hậu. Khổ một nỗi, hai vợ chồng nghe đâu cưới nhau gần chục năm nay rồi nhưng chưa có con. Hình như do người chồng đi bộ đội bị ảnh hưởng chất độc gì đó nên việc có con khó khăn.

Trong khu tập thể ai cũng quan tâm, có thuốc gì ai mách để chữa đẻ đều mang về cho hai vợ chồng. Có thầy thuốc nào hay cũng chỉ chỗ cho hai vợ chồng tới bắt mạch bốc thuốc. Chiến tranh, cuộc sống thiếu thốn cực khổ nên hai vợ chồng cũng không có điều kiện để đi bệnh viện thăm khám.

Một buổi tối, kẻng báo động máy bay địch ném bom vang lên dồn dập. Tôi chạy nhanh xuống hầm. N cũng chạy theo sang hầm trú ẩn của tôi. Tôi nhớ như in khoảnh khắc lúc đó. Ở phía bên ngoài cửa hầm, máy bay gầm rít, pháo sáng rực trời, N ngồi trước mặt tôi, gương mặt cúi gằm lí nhí: “Chồng em đi vắng, em sợ quá, chạy sang đây nấp cùng anh”. Tôi chưa kịp nói gì, bỗng nhiên cô ta quỳ xuống lạy tôi 3 lạy rồi nói như khóc. “Anh ơi, xin anh hãy thương em. Xin anh hãy cho em một đứa con”.

Tôi tưởng như mình nghe nhầm. Lời thì thầm van lơn của người phụ nữ vang lên bên tai tôi như vọng đến từ một cõi xa thẳm nào đó. Tôi lập cập đỡ N dậy, đôi tay tôi lóng ngóng, cả người tôi đờ đẫn, bản thân không điều khiển nổi mình nữa. Xa vợ lâu ngày, thiếu hơi đàn bà, nên khi đụng chạm vào da thịt của phụ nữ, người tôi như lên cơn sốt, đầu óc mụ mị. Tuy nhiên, lý trí và bản lĩnh của một người đàn ông từng trải tôi đỡ cô ấy dậy, động viên N đừng quá xúc động và đợi cho bên ngoài bình yên trở lại, tôi dìu N lên và đưa cô ấy về nhà. Tôi đã khuyên N đừng nghĩ quẩn, cố gắng chữa trị và có con với chồng mình.

Đêm đó và cả ngày hôm sau nữa, tôi mất ngủ. Người như không trọng lượng. Có lẽ tôi đã bị tác động ghê gớm bởi lời cầu xin của N. Bao nhiêu năm xa vợ và xa 2 cô con gái mới hơn 5 tuổi, bản năng đàn ông trong tôi đã ngủ yên, đã bị đè nén xuống sâu thẳm tận cùng, để lo công việc, lo cho cuộc chiến tranh chưa đến hồi kết thúc. Tôi đã sống rất yên ổn, vậy mà chỉ trong một khoảnh khắc, người phụ nữ hàng xóm ấy đã đánh thức chúng dậy, đã làm đảo lộn con người tôi. Đêm ấy, tôi không ngủ được bởi nhớ vợ con, bởi cồn cào một nỗi thèm khát da thịt đàn bà.

Định mệnh là thứ khó cưỡng, là cái gì đó nằm ngoài ý thức và lý trí của mình, nó ập đến vào một ngày nào đó như số phận vốn phải thế. Mấy hôm sau, cũng một đêm tránh bom ở hầm trú ẩn, N lại chạy sang hầm của tôi, cô quỳ xuống dưới chân tôi, hổn hển, tha thiết van xin: “Anh ơi, thương em với, cho em xin anh một đứa con”.

Tôi, một người đàn ông xa vợ lâu ngày không thể cưỡng lại được sức hút từ một người đàn bà còn trẻ. Tôi ôm ghì lấy N và hỏi: “Tại sao em không có con với chồng em mà lại xin tôi”. Người phụ nữ dường như chỉ chờ có thế, cô ôm riết lấy tôi, nước mắt giàn giụa: “Xin anh đừng hỏi nữa, hãy cứu lấy cuộc đời của em bằng cách cho em một đứa con”.

Vậy là số phận đã run rủi đẩy người phụ nữ ấy đến bên tôi trong một hoàn cảnh éo le. Tôi đã làm tình với người đàn bà tội nghiệp ấy ngay dưới nền đất ẩm của căn hầm chật chội. Một lần, hai lần và nhiều hơn thế nữa. Đủ cho đến khi N có dấu hiệu thai nghén, cái bụng nhủm lên trong gương mặt rạng ngời, nụ cười viên mãn hạnh phúc.

Ngay sau đó, vợ chồng N chuyển về quê sinh sống gần nhà ông bà nội để tiện chăm sóc thai nghén sinh nở, vì đây là lần đầu họ có con. Tôi cũng hiểu rằng N tránh mặt tôi bởi điều cô ấy mong muốn nay đã thành hiện thực, cô ấy cần phải rời khỏi tôi để bảo toàn hạnh phúc. Không biết tôi có yêu N không nhưng rõ ràng tôi đã rất thương cô ấy, với lại trong sâu thẳm, cô ấy đang mang trong mình giọt máu của tôi, làm sao tôi không khắc khoải và day dứt khi xa cách. Nhưng lý trí của tôi nhủ rằng mục đích của N khi đến với tôi là để có một đứa con, đạt được mục đích, cô ấy chuyển đi là đương nhiên.

Chiến tranh kết thúc sau đó một năm. Tôi về lại miền Nam gặp vợ và các con. Ký ức về N và những ngày tháng nơi sơ tán giờ chỉ còn là một vệt nhớ mơ hồ. Cuộc sống bao nỗi toan lo cứ thế cuốn tôi đi trong dòng chảy gấp gáp. Vợ chồng tôi có thêm 3 đứa con nữa. Tôi là con trai trưởng của cả một dòng họ, bởi vậy hai vợ chồng cố đẻ cho được một mụn con trai nối dõi tông đường. Nhưng càng cố, lại chỉ toàn con gái.

Cả dòng họ, cả ông bà nội ngoại đều sốt ruột, mong mỏi. Cho đến khi vợ tôi không còn khả năng sinh nở nữa, cả dòng họ tôi khuyên tôi giấu biệt vợ con nên “ăn ra” với người đàn bà quá lứa lỡ thì nào đó để kiếm chút con trai. Ông bà nội còn nói xa nói gần những năm tháng tập kết ra Bắc, nếu tôi có đứa con rơi con vãi nào thì tìm lại, được thằng con trai thì kiếm nó về.

Tôi lắc đầu chôn kín câu chuyện năm xưa của mình. Với lại, cương vị công tác của tôi không cho phép tôi làm điều gì sai phạm và khuất tất. Năm tháng cứ thế trôi qua, cho đến lúc tôi nghỉ hưu. Lúc này mọi ràng buộc về danh vọng đã kết thúc, tôi mới nghĩ đến chuyện đi tìm N. Tôi đã về Vĩnh Linh, Quảng Trị không biết bao nhiêu lần trong quãng 10 năm trời để lần tìm địa chỉ của N. Không một ai biết họ ở đâu, mà ngày xưa tôi cũng đâu có hỏi quê cô ấy ở đâu mà tìm. Cứ thế tôi trở đi trở lại không biết bao nhiêu lần với một nỗi hy vọng mơ hồ.

Cuộc đời thật là bao nỗi trái khoáy trớ trêu. Lần gần đây nhất tôi trở lại Vĩnh Linh, trên chuyến xe đường dài từ Sài Gòn ra Quảng Trị, tôi ngồi cùng một hành khách tên T. Cậu T là chủ tịch xã X ở huyện Vĩnh Linh.

Gặp được người nơi mảnh đất tôi cần đến, thế là tôi dốc bầu tâm sự kể cho T nghe câu chuyện suốt mấy năm nay tôi đi tìm một cặp vợ chồng nhà hàng xóm trong những năm tôi tập kết ở Vĩnh Linh.

Ông trời thật khéo run rủi, cậu T reo lên khi tôi nói đúng tên mẹ và cha của mình. T quả quyết, người mà tôi cần tìm chính là cha mẹ T, và T là đứa con trai độc nhất của họ. Đến Quảng Trị, T nhiệt tình hăng hái bắt xe ôm đưa tôi về nhà của cậu ấy. Khi nhìn thấy N, tôi không tin vào mắt mình nữa, đây đúng là N rồi, hơn 30 năm nay, tôi không thể nào quên được đôi mắt của N, dù tuổi tác đã xoá mờ đi dấu vết trẻ trung thời son trẻ, song đôi mắt thì vẫn vậy, đầy nước và đen thẳm, với ánh nhìn cầu xin trong cái đêm tranh tối tranh sáng dưới hầm trú ẩn.

N nhận ra tôi ngay, bà ấy không thể không nhận ra tôi, cái người đàn ông đã từng là hàng xóm của bà, người đã để một dấu ấn quan trọng trong cuộc đời bà là cho bà một đứa con để bà trọn vẹn hạnh phúc trong cuộc đời. Gặp nhau, N òa lên khóc, nước mắt vỡ tràn, ký ức cuộn sóng quay về. Chồng N cũng rất xúc động khi gặp lại tôi, ông tiếp đãi tôi hết sức nhiệt tình và mến khách.

Tôi ở lại chơi với vợ chồng N một đêm hai ngày. Dịp ấy đúng rằm tháng 6. T kéo tôi đi lễ rằm, cúng họ liên miên suốt cả hai ngày ấy. T nói với tôi: “Bác ơi, cha mẹ cháu chỉ có cháu là con độc nhất, lại là con trai, tộc trưởng nên cha mẹ cháu cứ bắt vợ chồng cháu phải đẻ thật nhiều để ông bà nuôi hộ. Bác bảo bây giờ tiêu chuẩn chỉ có hai, cháu lại có hai thằng cu rồi, thế mà mẹ cháu vẫn bắt vợ chồng cháu phải đẻ nữa.

Cương vị của cháu bây giờ là chủ tịch xã, đẻ nữa nói ai nghe. Bác là bạn năm xưa của cha mẹ cháu, bác phải góp ý cho mẹ cháu giúp cháu đấy nhé”. T nói rồi cười vang. Tôi đã suýt rơi nước mắt khi nhìn thấy con trai tôi giống tôi như đúc ngày còn trẻ. Gương mặt mịn màng rám nắng, thân hình vạm vỡ khoẻ mạnh, vầng trán cao, đôi mắt sáng, mạnh mẽ đầy nghị lực. T đúng là giọt máu mà tôi đã trao cho người phụ nữ ấy trong căn hầm trú ẩn.

Hai ngày hôm ấy, tôi đã tìm cách gần N nhưng bà ấy luôn tránh nói chuyện riêng với tôi, hình như N không muốn khơi gợi lại tất cả. Khi biết tôi có 5 cô con gái, không có con trai, tôi lại là con trai trưởng trong gia đình, tôi nhìn thấy sắc mặt N tối sầm lại. Một nỗi lo lắng ập xuống, làm cho N như già thêm mấy tuổi.

Từ đấy, N càng tránh mặt tôi. Lúc chia tay, N dúi cho tôi một mảnh giấy nhỏ rồi nhường cho cha con T tiễn tôi. Đến lúc lên xe, về lại khách sạn nghỉ, tôi mới dám mở mảnh giấy ra đọc. N viết nguệch ngoạc mấy chữ: “Gia đình em đội ơn bác rất nhiều. Em mang nợ với bác, kiếp này đời này không trả nổi. Mong bác hiểu cho”.

Từ bấy đến nay, tôi nhắm mắt, mở mắt, lúc ăn, lúc ngủ, lúc thức, tôi đều thấy hình ảnh của T, cậu con trai giờ đã ngoài 30 tuổi mang hình bóng tuổi trẻ năm xưa của tôi. Nhưng éo le thay gia đình N chỉ có duy nhất một đứa con là T, bây giờ T lại là chủ tịch một xã ở Vĩnh Linh, lại đang là tộc trưởng của một dòng họ. Tôi không biết chồng N, cha của T có biết rằng T không phải là đứa con ruột của ông ta hay không.

Tôi không biết năm xưa, kế hoạch xin một đứa con là do mình N nghĩ ra hay có cả sự đồng thuận của chồng N nữa. Tôi cũng là con trai trưởng của một dòng họ, và hiện nay vì tôi không có con trai nên coi như dòng họ đến đời tôi là cụt ngọn. Tôi phải làm gì đây, làm như thế nào đây.

Bao nhiêu câu hỏi giằng xé, đan xen trong trái tim tôi đến ứ nghẹn. Trong thâm tâm tôi, tôi chỉ muốn chạy ào đến và ôm chầm lấy cậu con trai của tôi và nói rằng, con ơi, ba chính là ba đẻ của con đây, con ơi, ba muốn được nhận con lắm lắm, dòng máu của ba phải trở về bên ba, để làm trưởng cho dòng họ Nguyễn nhà mình chứ. Bi kịch thay, tôi biết mình không thể làm vậy được vì hình như tôi không có quyền.

SOURCE: CHUYÊN MỤC “CHUYỆN KHÓ TIN CÓ THẬT” TRÊN AN NINH THẾ GIỚI CUỐI THÁNG

Trích dẫn từ: http://antgct.cand.com.vn/vi-VN/chuyenkhotin/2008/5/52238.cand

Advertisements

Gửi phản hồi

Học luật để biết luật, hiểu luật, vận dụng luật và hoàn thiện luật
%d bloggers like this: