Bạn sinh ra là một nguyên bản. Đừng chết đi như một bản sao (Khuyết danh)

GỬI HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG CỦA TÔI

vectorsedge-eyeloveyouBLUE NGUYỄN THỊ MẬN – Diễn Châu (Nghệ An)

Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng quê nghèo miền Trung.

Mười tám tuổi đã về nhà chồng trong niềm hạnh phúc vô bờ bến khi được làm vợ người con trai mà tôi hết lòng yêu thương. Cưới nhau tròn một năm, vì tiếng gọi khẩn thiết từ chiến trường miền Nam, chồng tôi xung phong nhập ngũ. Phải làm một người đàn bà thời chiến tôi đành phải gạt nước mắt vì việc nước.

Dịp đó, trong làng tôi có tới 8 thanh niên trai tráng khỏe mạnh tuổi độ mười chín, đôi mươi như anh cùng nhập ngũ. Nỗi buồn xa chồng trong tôi cũng vợi bớt vì được chia sẻ.

Trong ba năm đầu tiên, tôi thường xuyên nhận được thư của anh, trong thư anh nói anh rất tự hào vì đã được rèn luyện trong quân ngũ, được cống hiến cho lý tưởng Cộng sản cao đẹp.

Lá thư cuối cùng tôi nhận được từ anh là vào khoảng tháng 4/1972, anh báo tin sắp vào Nam, có khả năng anh sẽ vào chiến đấu ở Quảng Trị. Thế rồi từ đó, tôi hoàn toàn bặt tin chồng.

Tôi đã sống trong khắc khoải, chờ đợi và hy vọng. Không lâu sau đó, tôi nhận được giấy báo tử của chồng lúc vừa tròn 23 tuổi. Đau khổ và nước mắt đã làm cho tôi gần như suy kiệt.

Từ đó, tôi kiên quyết ở vậy thờ chồng, thờ mối tình đẹp đẽ ăn sâu vào máu thịt của tôi, vì một lẽ tôi không thể nào quên được anh ấy.

Cuộc đời có ai đọc được chữ ngờ.

7 năm sau kể từ ngày anh và 8 trai làng nhập ngũ, chỉ còn lại một người đàn ông duy nhất trở về trong đợt ấy.

Anh về nhà hôm trước, gia đình chưa kịp ăn mừng thì hôm sau anh đã sang nhà tìm tôi. Âu cũng là định mệnh khắc nghiệt. Khi anh xuất hiện ở cửa, tôi đã nhào ra ôm chầm lấy anh khóc nức nở. Tôi vừa khóc vừa gọi tên chồng tôi. Anh cứ để yên mặc cho tôi khóc, nước mắt đầm đìa trên ngực áo anh.

Chúng tôi không thể nói được gì hơn với nhau vào lúc ấy. Ở anh là sự sẻ chia không nói nên lời, còn ở tôi là một cảm giác đau đớn vì mất mát. Nỗi đau tưởng đã dằn sâu xuống đáy lòng ngủ yên mấy năm qua giờ lại bùng lên dữ dội.

Những ngày sau đó, thỉnh thoảng anh qua lại nhà tôi chơi, giúp những việc lặt vặt trong ngôi nhà thiếu bàn tay người đàn ông, động viên tôi nguôi ngoai nỗi buồn. Rồi điều gì đến cũng phải xảy ra.

Chính mẹ già của anh đã sang gặp tôi nói chuyện và xin hỏi cưới tôi về làm vợ anh. Cả gia đình anh, họ hàng anh và bên nhà tôi đều động viên tôi quên chuyện cũ để đi bước nữa. Lúc đó tôi mới chỉ 26 tuổi, lại chưa có con nên còn son rỗi.

Cảm động trước tấm chân tình của anh và gia đình anh, tôi đồng ý làm vợ anh.

Thực sự tôi đã như được tái sinh thêm lần nữa.

Cho dù anh là trai tân, lấy tôi thiệt thòi đã từng một đời chồng nhưng trái lại anh rất yêu tôi, thương tôi và chăm sóc tôi hết mực. Sự từng trải của những năm binh lửa đã tạo cho anh một tính cách trầm tĩnh, ấm áp và giàu tình yêu thương. Sống với anh, tôi được bù đắp những thiếu hụt.

Tôi trẻ ra, thịt da thắm hồng trở lại, mắt long lanh hạnh phúc. Nhìn thấy tôi rạng rỡ, anh vô cùng sung sướng. Vợ chồng tôi lại chan hoà bên nhau trong niềm hạnh phúc dẫu không thật trọn vẹn nhưng cũng thật ngọt ngào.

Những ngày tháng đầm ấm của chúng tôi ngỡ rằng từ đây không còn gì có thể chia cắt nổi, không ai tước đoạt được. Thế nhưng tạo hoá khéo cợt trêu, tơ duyên khéo đùa dai với số phận một người đàn bà khốn khổ và đáng thương như tôi. Chỉ 1 năm sau ngày tôi tái hôn, và cũng là 5 năm sau khi tôi nhận giấy báo tử, chồng tôi đột ngột trở về. Chuyện liệt sỹ trở về không còn lạ đối với một đất nước có chiến tranh.

Ngày chồng tôi trở về là một ngày tôi trở nên mê sảng và tê dại đi vì những cảm xúc đan xen. Tôi thực sự cũng không phân định nổi lúc ấy tôi hạnh phúc hay là tôi đau khổ, tôi sung sướng hay là tôi tuyệt vọng.

Chồng tôi, người tôi yêu thương, chờ đợi và đau đớn vì nghĩ rằng đã mất thì nay anh đột ngột trở về bằng xương bằng thịt. Niềm sung sướng kỳ diệu như bắt được một báu vật quá lớn so với trí tưởng tượng của mình chưa kịp tan ra trong tâm trí thì đã khựng lại bởi hoàn cảnh trớ trêu của mình.

Tôi chưa kịp chạy ào ra thì đã thấy ánh mắt chết sững bàng hoàng của người chồng hiện tại đang sống cùng tôi. Chao ơi, cuộc đời có hoàn cảnh nào trớ trêu hơn, cay nghiệt hơn thế.

Cho đến bây giờ, tôi luôn tự hỏi tại sao cuộc đời tôi lại phải trải qua những giây phút kinh khủng như thế. Tuyệt đỉnh của hạnh phúc nhưng cũng tận cùng của đau khổ. Hai cảm xúc đó cùng ập đến và cùng làm cho tôi tan nát hết cõi lòng.

Cả ba chúng tôi đã sống cùng một ngôi nhà trong tâm trạng khủng hoảng cùng cực như vậy một thời gian khá dài.

Có thể bạn đọc sẽ nghĩ rằng, trong tình cảnh hiện nay của cả 3 chúng tôi, thì một trong hai người đàn ông sẽ ra đi để nhường hạnh phúc cho người đàn ông còn lại.

Thật khó cho tôi và cho cả hai người đàn ông bởi lúc này tôi đã mang trong mình giọt máu của người chồng thứ hai. Cái thai trong bụng đã đến kỳ sinh nở, người chồng thứ hai của tôi không thể ra đi trong hoàn cảnh này. Còn với người chồng đầu tiên thì đây là nhà thực sự của anh.

Cả hai người đàn ông đều không một ai đả động đến chuyện ai phải ra đi, ai phải ở lại. Có thể sự từng trải trong chiến trường đã tôi luyện cho họ bản lĩnh và sự chịu đựng mọi gian khổ, mất mát, nhưng khi đứng trước người mình yêu thương, đứng trước hạnh phúc của chính mình, họ không cao thượng như những gì sách vở vẫn ca ngợi, họ thật hơn, trụi trần hơn và đời thường hơn khi cả hai không ai muốn mất đi hạnh phúc mà mình đang cầm nắm trong tay.

Có lẽ, đó là bi kịch cay nghiệt nhất mà số phận đã định đoạt. Còn tôi, tôi không thể tự quyết định được vì tôi đã là vợ của hai người đàn ông. Tôi còn biết làm gì hơn là chờ đợi một sự phán quyết từ họ.

Thế rồi tôi sinh con, cả hai người đàn ông đều cùng nhau chăm sóc tôi và cháu bé. Cuộc đời tôi chưa bao giờ phải trải qua những giây phút đau lòng và chịu đựng hơn đến như thế. Nhìn hai người đàn ông yêu tôi gầy rộc đi vì suy nghĩ, vì bất lực không thể đi đến một quyết định đã làm cho tôi gần như phát điên lên vì áp lực.

Đau lòng hơn, đứa bé sinh ra không nuôi được, bác sỹ bảo rằng do 3 tháng cuối của thai kỳ tôi bị ảnh hưởng bởi những chấn động tâm lý dữ dội. Khi sức khỏe của tôi đã hồi phục trở lại, chồng cũ của tôi đã đề nghị người chồng thứ hai của tôi nên ra đi và tìm hạnh phúc khác. Bắt đầu từ đó là một chuỗi ngày cả hai người đàn ông giận dỗi nhau, dằn hắt và trách móc nhau.

Một năm trời tôi sống trong chịu đựng và đau khổ vì không ai chịu nhường tôi cho ai. Có những lúc tôi đã tính đến chuyện ra đi một mình cho thanh thản. Tôi không có quyền lựa chọn ai, cũng không có quyền trách móc ai trong số hai người chồng của tôi. Tôi hiểu con người có quyền ích kỷ trước tình cảm riêng tư của mình.

Cuối cùng thì sau những trách móc, dằn hắt, người chồng thứ hai của tôi quyết định ra đi. Anh về lại nhà bố mẹ đẻ để nhường tôi cho chồng cũ.

Tôi như trút được một gánh nặng đau khổ. Vợ chồng chúng tôi đoàn viên với nhau trong niềm hạnh phúc ngọt ngào nhưng cũng đầy chát đắng. Tôi đã khóc rất nhiều, tôi không biết tôi yêu thương người đàn ông nào nhiều hơn người đàn ông nào nữa.

Người chồng thứ hai của tôi ở nhà được mấy tháng thì xin phép gia đình đi vào miền Nam lập nghiệp. Tôi biết anh không thể sống trong cùng một làng để ngày ngày nhìn thấy vợ chồng tôi hạnh phúc. Anh ra đi lặng lẽ, không đến từ biệt vợ chồng tôi.

Cuộc đời vẫn chưa hết trớ trêu khi tôi và chồng tôi không thể nào có con được với nhau. Tiếp tục 7 năm mỏi mòn chờ đợi, bao khát khao đều biến thành vô vọng.

Rồi vợ chồng tôi đưa nhau đi khám, anh gần như suy sụp tinh thần khi biết do vết thương chiến tranh tác động, anh không thể có con. Lúc này cả tôi và anh đã bước sang tuổi 35, thời gian không còn nhiều nữa đối với người đàn bà như tôi. Cuộc đời tôi đến lúc này mới là đỉnh điểm của bi kịch.

Chồng tôi sau một thời gian suy nghĩ dằn vặt đã lại quyết định ra đi tìm người chồng thứ hai của tôi để khuyên anh trở về xây dựng hạnh phúc của tôi.

Ngày ra đi, anh ôm lấy tôi mà khóc: “Em ơi, anh đã làm em khổ quá nhiều rồi, anh xin lỗi. Cách duy nhất để giúp anh chuộc lại lỗi lầm, làm bớt đi nỗi đau khổ trong em do anh gây ra là anh phải ra đi. Nếu tìm được Thìn (tên chồng thứ 2 của tôi), anh sẽ cúi lạy Thìn xin anh ta trở về với em. Nhược bằng Thìn đã có gia đình rồi, anh cũng không trở về đâu. Em vẫn còn trẻ, còn cơ hội để làm lại cuộc đời. Em phải có con, đàn bà không có con bất hạnh lắm”.

Từ đấy đến nay, đã 15 năm trôi qua, cả hai người đàn ông của tôi không một lần trở lại với tôi. Tôi không biết họ đi những đâu, làm những gì, trong số họ có ai tìm được hạnh phúc cho mình chưa. Tôi biết đời mình bất hạnh nhưng tôi không hề lụy trách hai người chồng mà tôi đã hết lòng yêu thương họ, cũng không thể tự trách mình. Tôi chỉ biết trách ông trời, trách tạo hoá sao nỡ cợt trêu tôi đến vậy.

SOURCE: CHUYÊN MỤC “CHUYỆN KHÓ TIN CÓ THẬT” TRÊN BÁO AN NINH THẾ GIỚI

Trích dẫn từ: http://antgct.cand.com.vn/vi-vn/chuyenkhotin/2007/2/51666.cand

Advertisements

Gửi phản hồi

Học luật để biết luật, hiểu luật, vận dụng luật và hoàn thiện luật
%d bloggers like this: