Bạn sinh ra là một nguyên bản. Đừng chết đi như một bản sao (Khuyết danh)

TÔI PHẢI LÀM GÌ

image VTL – Hà Nội

Tôi đã giấu kín câu chuyện gia đình bao nhiêu năm nay. Chừng ấy năm, tôi sống trong một nỗi phiền muộn và đau khổ. Chỉ đến lúc này, con gái út của tôi đã sinh được một bé trai kháu khỉnh thì tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng, chỉ là nhẹ gánh lo đi thôi, còn nỗi ưu phiền thì chưa buông tha tôi, tôi không biết phải tiếp tục xử lý chuyện riêng tư của gia đình sao cho đúng, cho phải đạo để sau này không phải ân hận.

Chuyện xảy ra khi con gái út của tôi đang học THCS. Cháu chỉ mới 15 tuổi, mới học lớp 9, thế nhưng không hiểu chuyện gì đã xảy ra với cháu khi tôi thấy cháu biểu hiện bất thường. Cháu quá nhỏ tuổi để hiểu chuyện gì đang xảy ra với cháu. Linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi đưa cháu đi khám. Những dự đoán của tôi là chính xác. Cháu đã có thai 6 tháng. Giới tính thai đã hình thành, là một bé gái, tim thai đập rất khỏe.

Tôi bàng hoàng và choáng váng.

Lúc đấy tôi chỉ biết khóc vì thương con và cảm thấy có lỗi vì tôi đã không gần gũi con nhiều hơn, và biết bảo vệ con gái bé bỏng của tôi. Bác sỹ khuyên tôi làm covac (sinh non) cho cháu vì cái thai đã quá lớn, không thể nạo được nữa. Tôi rất lúng túng vì khi nhìn trên máy siêu âm, tôi đã thấy hình ảnh em bé mút tay và trái tim đập phập phồng.

Cần phải nói thêm rằng, hồi đó tôi đã phải đưa cháu vào Bệnh viện Việt Pháp để khám vì rất ngại khi khám ở bệnh viện công lập nhỡ gặp phải người quen. Vì quá choáng váng và sợ hãi, tôi đưa cháu về nhà và cần tĩnh tâm lại, cần thời gian để suy nghĩ thêm.

Tôi đã gặng hỏi cháu chuyện gì xảy ra nhưng cháu ngơ ngác như không hiểu điều gì. Nếu tôi làm dữ thì cháu chỉ biết khóc. Cháu vẫn còn là một đứa trẻ con hoàn toàn, không biết ai nỡ đang tâm làm hại đời cháu. Thương con, sợ tổn thương đến tinh thần của cháu, tôi không tra hỏi cháu nữa mà lẳng lặng tìm cách giải quyết.

Tôi không dám nói gì với chồng tôi, một mình tôi chấp nhận cú sốc này đã là quá đủ. Với lại địa vị của chồng tôi không cho phép gia đình tôi có xì căng đan. Nhưng phải một mình chịu đựng, tôi gần như suy kiệt tinh thần.

Sau rất nhiều đêm nát óc suy nghĩ, tôi quyết định giữ đứa bé trong bụng con gái tôi. Nhưng tìm cách để giữ thật là khó khăn, làm sao để chồng tôi không biết và không phải chứng kiến cảnh này.

Hình như ông trời đã thấu nhận tấm lòng từ thiện của một người mẹ như tôi nên đã sắp đặt cho chồng tôi một chuyến công du ở nước ngoài trong 6 tháng liền. Khi chồng tôi đi nước ngoài là con gái tôi đã mang thai đến tháng thứ 6. Một tháng nữa con gái nghỉ hè, bụng cháu cũng đã bắt đầu lộ, tôi quyết định cho cháu vào Sài Gòn nói dối bà con họ hàng là đưa cháu đi chơi.

Tôi đưa cháu vào Sài Gòn thuê một nhà trọ để ở. Ở cơ quan, tôi nói dối là đi khám bệnh vì mắc phải căn bệnh khó chữa nên xin nghỉ lâu dài. Mọi việc trong gia đình tôi đều phải sắp đặt kỹ lưỡng, làm sao để chồng tôi, cơ quan, hàng xóm và họ hàng không nghi ngờ. Các con trai tôi đều đã trưởng thành và đều là sinh viên đại học nên các cháu tự thu xếp được ở nhà. Tôi nói mẹ đi khám bệnh và điều trị nên mang em gái vào tiện chăm sóc mẹ.

Hai mẹ con tôi đã ở Sài Gòn đúng 3 tháng, khi con gái tôi sinh con được đúng một tháng tôi đưa cháu về nhà và mang theo đứa bé. Tôi đã phải tính rất kỹ về việc giải thích đứa bé đỏ hỏn mà tôi mang về nhà. Vì con gái tôi còn bé, vóc dáng chưa thật hoàn thiện, cháu lại hơi gầy, sinh con xong tôi bắt cháu không được cho con bú và quên việc mình có một đứa con, nên con gái tôi lại người rất nhanh.

Với lại quan trọng nhất là không một ai có mảy may nghi ngờ một gia đình trí thức danh giá như gia đình tôi lại có thể xảy ra chuyện tày trời, rằng đứa con gái bé bỏng của tôi chỉ mới 15 tuổi lại sinh con nên việc tôi nói dối lai lịch nguồn gốc của cháu bé không có gì là khó. Với hàng xóm, láng giềng, tôi nói là của đứa cháu bên nhà họ hàng không may chồng bị tai nạn đột ngột qua đời khi vợ đang có thai tháng thứ 9. Quá sốc, người vợ sinh con, bị băng huyết mà chết để lại đứa nhỏ bơ vơ.

Với họ hàng và gia đình, tôi nói là ai đó để đứa bé trước cửa nhà nên bế cháu vào nuôi, coi như làm phúc làm đức. Với cơ quan, ai biết, thắc mắc thì tôi bảo nuôi hộ cô em ruột vì nhà nó đông con quá. Tóm lại, tất cả mọi người biết tôi vừa có đứa con nuôi và việc đó không có gì khó hiểu.

Sáu tháng sau, chồng tôi trở về nhà và tôi đã giải thích với chồng tôi như đã nói với họ hàng. Rằng ai đó đã để đứa bé trước cửa nhà tôi, và coi như đó là số phận mà ông trời đặt vào gia đình tôi nên tôi đã bế cháu vào nhà nuôi cháu coi như việc phúc đức. Khi chồng tôi về, cô bé đã tròn 3 tháng tuổi, đã biết cười biết lẫy. Chồng tôi nhìn thấy đứa bé và vô tư thốt lên: “Trời ơi, sao giống con Cún nhà mình hồi nhỏ quá vậy! Em bế nó vào nhà mình là đúng, vì người ta đặt trước cửa nhà mình là mong mình cứu giúp. Em xin giấy tờ nhận con nuôi đi rồi khai sinh cho con”. Rồi ông bế đứa bé lên hôn hít nựng nịu như chính giọt máu của mình. Vào giây phút đó, tôi đã phải lén quay đi để giấu giọt nước mắt. Ông trời đã thương tôi nên bao bọc cho tôi câu chuyện đau lòng này.

Con gái của tôi cháu còn quá bé nên sau những sự việc kinh khủng mà cháu đã trải qua, cháu chưa đủ lớn và chưa đủ từng trải để hiểu sâu sắc mọi điều. Cháu cứ vô tư lớn lên, hoàn toàn không có khái niệm cháu đã có một đứa con. Cháu vẫn chơi đùa với con gái của mình và gọi nó bằng em, cứ như thể chuyện của ai đó chứ không phải của nó. Con gái tôi cũng vô tâm tính, với lại cháu quá bé để không bị những hệ lụy đau đớn chi phối. Cháu đã được mẹ lo hộ rồi, và cháu không quan tâm nữa mà chỉ lao vào học hành. Với lại cuộc sống của một đứa trẻ 15 tuổi, vô lo, cháu nhanh chóng quên đi mọi chuyện và trở lại với cuộc sống của một đứa trẻ 15 tuổi với thầy cô giáo, bạn bè và trên hết là việc học. Thế rồi cháu tốt nghiệp loại giỏi và thi được học bổng đi học đại học ở nước ngoài.

Đứa bé lớn lên trong yêu thương và đau khổ của một người bà, người mẹ là tôi. Nhiều lúc tôi gắng để quên đi những gì mình đang chịu đựng. Tôi bàn với chồng tôi cùng các con tôi, họ hàng gia đình tôi rằng vợ chồng tôi nuôi cháu từ khi lọt lòng nên coi cháu như con. Đừng ai để cháu phải biết hoàn cảnh thật của cháu, thân phận con nuôi của cháu. Chúng tôi muốn cháu lớn lên và được nhận toàn bộ tình yêu thương của mọi người trong gia đình như một thành viên chính thức.

Rất may là chồng và các con trai tôi đều tán thành. Con gái tôi đi du học 4 năm, cháu trở về nước và đi làm cho một công ty rất lớn của nước ngoài. Lúc này cháu mới quyết định yêu và lấy chồng. Phải nói rằng con gái của tôi rất có nghị lực và nhiều khi tôi có cảm tưởng cháu là một người quyết đoán và lạnh lùng. Cháu rời bỏ quá khứ mà không một lần ngoái lại. Cháu đối xử với giọt máu của mình như một người em ruột chứ không phải là con ruột.

Cứ như thể đứa bé là của tôi, do tôi quyết định và thuộc về trách nhiệm của tôi chứ không phải của cháu. Cháu không liên quan gì tới câu chuyện trong quá khứ nữa, điều đó đã được mặc định. Cháu xem con mình như một đứa em đúng nghĩa và thỉnh thoảng chơi đùa với nó một cách vô cùng hồn nhiên.

Con gái tôi đã yêu và kết hôn với một người đàn ông hơn cháu 7 tuổi. Cuộc hôn nhân của cháu ơn trời rất hạnh phúc, ít nhất là cho đến lúc này cháu vừa sinh cậu con trai.

Từ khi con gái tôi có gia đình và sinh con trai, trong lòng tôi không phút giây nào yên ổn. Nhìn thấy con gái tôi cưng chiều và yêu thương đứa con hợp pháp của nó bao nhiêu, tôi lại chạnh lòng ứa nước mắt vì thương đứa con gái của nó mà tôi đang nuôi dưỡng.

Nhiều khi tôi ôm cháu vào lòng mà nước mắt chảy ra. Giờ đây con bé đã 10 tuổi rồi, về danh chính ngôn thuận thì nó là con của vợ chồng tôi nhưng chỉ là con nuôi. Điều này ai cũng biết, chỉ mình cháu là không hề hay biết gì, cháu không hay biết số phận bất hạnh của mình cũng như sự thật về nguồn gốc của cháu.

Đã rất nhiều lần tôi cầu mong con gái tôi mở lời và nói với tôi chuyện này, về đứa con đầu lòng mà nó trót sinh ra, rằng nó muốn nhận con và nói thật với chồng nó tất cả câu chuyện không may của quá khứ. Nếu chồng nó thật sự yêu thương nó thì sẽ hiểu và tha thứ tất cả, chấp nhận đứa con riêng của vợ mình. Nhưng nghĩ đến chuyện đó tôi lại sợ biết đâu chồng nó không thể tha thứ cho nó, quá sốc khi biết quá khứ của vợ mình và không chịu đựng nổi mà bỏ vợ.

Nhiều khi tôi cũng muốn tâm sự với chồng tôi tất cả sự thật để mong nhận được từ chồng một sự sẻ chia, thông cảm. Thế nhưng nghĩ đến những hệ lụy sau khi tôi nói ra sự thật thì chồng tôi sẽ chịu đựng như thế nào. Chồng tôi vốn rất yêu và tự hào về con gái của mình, làm sao tôi nỡ phá hủy đi tất cả.

Thật lòng, cuộc sống của gia đình tôi bây giờ đang rất bình yên và hạnh phúc, chỉ riêng tôi là suy nghĩ nhiều và đau khổ nhiều mà thôi. Nhìn đứa cháu, đứa con ruột của con gái tôi ngày ngày vẫn gọi tôi bằng mẹ và mẹ đẻ nó bằng chị, lắm lúc tôi xót xa, ứa nước mắt. Việc con gái tôi cố tình hay vô tình quên đứt chuyện đứa con mang nặng đẻ đau của mình tôi càng nghĩ nhiều hơn, day dứt nhiều hơn.

Tôi phải làm gì bây giờ cho đúng, cho phải đạo. Nhỡ ra sau này khi lớn lên, khi tôi già đi và nhắm mắt xuôi tay, vì một lý do nào đó mà cháu biết mình không phải là con ruột của vợ chồng tôi, chỉ là đứa con bị bỏ rơi do vợ chồng tôi nhận về nuôi thì cháu sẽ buồn khổ và mất mát đến thế nào. Cháu không đáng phải chịu bất hạnh như vậy vì cháu là giọt máu của gia đình tôi. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên

SOURCE: CHUYÊN ĐỀ “CHUYỆN KHÓ TIN CÓ THẬT” TRÊN BÁO AN NINH THẾ GIỚI CUỐI THÁNG

Trích dẫn từ: http://antgct.cand.com.vn/vi-vn/chuyenkhotin/2008/6/52277.cand

Advertisements

Gửi phản hồi

Học luật để biết luật, hiểu luật, vận dụng luật và hoàn thiện luật
%d bloggers like this: