Bạn sinh ra là một nguyên bản. Đừng chết đi như một bản sao (Khuyết danh)

VĂN HÓA DOANH NGHIỆP: "SÚNG LỤC" ĐÃ BẮN

QUỐC ÂN

VIETNAMNET – Chỉ còn vài ngày nữa sẽ đến Ngày Doanh nhân Việt Nam 13- 10. Không ai có thể phủ nhận được vai trò tích cực của nhiều doanh nghiệp góp phần đưa đất nước đi nhanh hơn trên con đường hội nhập. Nhưng tiếc thay, trong sự biến động phức tạp của kinh tế thị trường, đã có những DN, những tập đoàn kinh tế lớn tự làm “hoen ố” hình ảnh, thương hiệu của mình bởi cái gọi là “văn hóa DN” của họ. Một cộng tác viên trẻ, thế hệ 8X hiện đại đã gửi cho Thư TL- HN chúng tôi bài viết này.

Một tập đoàn kinh tế lớn tại Việt Nam vừa kỷ niệm 20 năm thành lập, đã khiến nhiều người buồn lòng vì một sinh nhật “đáng nhớ” với màn borat đầy phản cảm. Gần bốn nghìn người chứng kiến trò mông muội ấy không là gì so với hàng trăm nghìn người thấy hình ảnh ấy trên blog, hàng triệu người thấy hình ảnh ấy trên báo chí. Giật mình nhìn lại, thứ văn hóa doanh nghiệp được kêu gọi, hô hào rất kêu của tập đoàn ấy nói riêng và các doanh nghiệp khác của Việt Nam nói chung, có vấn đề chăng?

“Ai bắn súng lục vào quá khứ, tương lai sẽ bắn đại bác vào anh ta.” Không hiểu câu thành ngữ trên có đúng với trường hợp của tập đoàn này không nhưng chắc chắn buổi diễn văn nghệ “đặc sắc” vừa qua đã là một vết nhơ khó xóa của một tập đoàn luôn tự hào về văn hóa doanh nghiệp của mình. Sở Văn hóa- Thể thao và Du lịch (Hà Nội) phạt bốn triệu đồng, giám đốc trung tâm đào tạo của tập đoàn bị cách chức, hai sinh viên bị kỷ luật với hình thức đuổi học- như một món quà sinh nhật… đắng nghét.

Lời trần tình của một thành viên rằng hai “diễn viên” nọ không phải người của tập đoàn xem ra không phải là cách ứng xử thuyết phục. Thật kỳ lạ khi không phải người của tập đoàn lại được biểu diễn trong đêm văn nghệ mừng sinh nhật nọ. Càng kỳ lạ hơn khi chính “sếp” to nhất tập đoàn lại nhận cái ôm hôn nồng nhiệt của hai “tài năng”. Kỳ lạ hơn nữa là tiết mục này đã được tập luyện, biểu diễn y chang cách đó gần… một năm. Và kỳ lạ nhất, xin nhắc lại, hai sinh viên nọ bị kỷ luật đuổi học dù rằng trước đó họ được “đảm bảo” rằng “không phải chịu bất cứ trách nhiệm nào về hình ảnh công ty”.

Không thể phủ nhận những đóng góp của một tập đoàn lớn về kinh tế cho quốc gia. Họ có quyền mạnh miệng, tự hào là “sự lựa chọn, là điểm đến của thế hệ trẻ Việt Namngày nay”. Nhưng điều đó, không có nghĩa là chấp nhận và khuyến khích nhân viên “không phải làm những việc không thích, được làm những việc mình thích, hơn nữa lại là những việc “giật gân” như màn múa khỏa thân đã diễn ra.

Nếu nhìn lại trước đó, thông qua các “sáng tác” không trong sáng chút nào của cái gọi là “sách đỏ” tập đoàn này thì màn borat của hai sinh viên nọ chỉ là… cái đinh. Một “cái đinh” chọc thẳng vào mắt người xem, kể cả người của chính tập đoàn.

“Sờ ti cô” (STCo- tên viết tắt của sáng tác công ty) của tập đoàn này nổi tiếng như cồn trong nội bộ tập đoàn và được truyền tụng như là… bảo bối. Không phải đơn giản khi chính một nhà thơ nổi tiếng từng làm Chủ tịch Hội Văn nghệ Hà Nội chính thức được kết nạp làm hội viên (?) Họ gọi đó là “văn hóa sờ ti cô” nhưng chắc là rất rất nhiều người phản đối bởi ai hiểu được ý nghĩ nguyên gốc của khái niệm văn hóa hẳn sẽ lấy làm xấu hổ và phẫn nộ trước những bài hát vừa dung tục, thô bậy và phản cảm trên nền đa phần các ca khúc cách mạng mà cha anh họ đã đổ biết bao xương máu, nước mắt để đúc kết lại.

Ngay cả ca dao, dân ca, chèo, nhạc nước ngoài cũng được chế lại và chú thích đầy đủ hoàn cảnh ra đời cho thêm phần xôm tụ. Ai cho họ có cái quyền biên tập, sửa lời theo ý đồ phục vụ lợi ích riêng của tập đoàn và làm hẳn một tuyển tập(?) Rất lạ, trong danh sách những người ủng hộ tài chính để in “tuyển tập” ấy có cả “sếp lớn” lẫn các quan chức máu mặt của tập đoàn.

Nếu cần có những dẫn chứng thêm thì những clip về hoạt động văn nghệ của tập đoàn này đầy rẫy trên mạng, trong đó thậm chí có những clip…sex dance. Và đau đớn thay, bản Tuyên ngôn Độc lập 1945 của nước ta cũng bị nhái lại trong một “tuyển tập” khác của tập đoàn, được in thành sách bởi NXB Hồng Đức- Hội Luật gia Việt Nam.

Tiếp xúc với những nhân viên của tập đoàn có tới hơn 9000 người, không phải ai cũng đồng tình với những trò lố lăng quá mức ấy. Có rất nhiều người tốt không đồng tình. Nhưng cũng có nhiều người chọn cách… im lặng. Cũng có những ý kiến chống chế yếu ớt, rằng đó chỉ là những “con sâu” làm rầu “nồi canh” ngon lành.

Những hoạt động như từ thiện xã hội cho trẻ em bất hạnh, lập quỹ Đồng ca vì công lý cho trẻ em nhiễm dioxin, các hoạt động âm nhạc cho giới trẻ.v.v.. như là những dẫn chứng về hình ảnh đẹp của cả tập đoàn. Nhưng sự im lặng ấy, lời chống chế ấy, những dẫn chứng ấy không đủ cứu vớt được ấn tượng xấu của một bộ phận người dám đem văn hóa, truyền thống, lịch sử làm trò đùa ngay giữa Trung tâm Hội nghị Quốc gia mà không một lời xin phép cơ quan chức năng. Thậm chí, còn có cả một bức thư nặc danh ủng hộ cho hai “diễn viên” nọ lẫn thứ “văn hóa” rừng rú kia.

Có người còn nhận xét rằng báo chí mang tính…“bầy đàn” khi khen ai là khen tận trời, “đánh” ai là “đánh chết” mới thôi. Nhưng liệu điều đó có xác đáng? Chức năng báo chí không chỉ là thông tin, mà còn là phản biện và phê phán. Báo chí đã từng đăng tải những thông tin tôn vinh những nghĩa cử của tập đoàn, nhưng báo chí cũng có quyền đưa ra phần băng hoại được giấu kín trên “cơ thể” đẹp đẽ ấy. Nghĩa là mặt tốt, mặt xấu đều ở trên… mặt báo chứ không thể nhìn nhận phiến diện rằng anh chỉ có điều tốt mà không tồn tại mặt xấu. Và báo chí đã hoàn thành vai trò, chức năng của mình khi nhìn nhận khách quan cả hai phía.

Nếu những nhạc sĩ có bài hát bị nhại lời khởi kiện? Chứng cứ còn rành rành đó! Nếu cơ quan chức năng xử lý thật nghiêm, thật nặng? Chứng cứ còn rành rành đó! Tiền phạt vài triệu, thậm chí vài chục triệu, và trăm triệu thì có là gì với một tập đoàn bề thế? Tịch thu “sách đỏ” có lợi ích gì khi chúng đã xuất hiện đầy trên mạng và không chỉ được nhân viên tập đoàn thuộc nằm lòng?

Nhìn lại “khi ta hai mươi”- độ tuổi rất đẹp của tập đoàn này, nghe lại những khẩu hiệu về văn hóa doanh nghiệp và xem lại các hình ảnh phản cảm được đưa lên blog, đưa lên báo chí cũng là để nhìn nhận lại mọi thứ. Để không chỉ “người của tập đoàn” nhìn nhận lại mình cũng như là sự nhắc nhở những “đồng chí chưa bị lộ”.

“Chúng tôi bị ầm ĩ lên vì chúng tôi là một tập đoàn lớn. Nếu sự việc xảy ra tại một doanh nghiệp nhỏ, ít tiếng tăm thì có lẽ đã không sao” là một lời “bào chữa” khá hay. Bởi nó tuy mang tính chống chế nhưng cũng giúp nhìn lại những thể hiện “văn hóa” doanh nghiệp theo chiều hướng quá đà, xuống cấp tệ hại. Những nhân viên có tư cách tốt có thể bức xúc khi bị dư luận đánh đồng với cái tên chung nhất của tập đoàn song có một điều không thể phủ nhận: Một tập đoàn lớn, có thương hiệu lớn, có ảnh hưởng lớn đến xã hội thì càng phải biết giữ hình ảnh của mình với khách hàng, với công chúng. Màn diễn rừng rú kia và các thông tin phản ảnh từ báo chí chỉ để nhắc rằng: “Ai bắn súng lục vào quá khứ …” 

SOURCE: VIETNAMNET

Trích dẫn từ: http://vietnamnet.vn/thuhanoi/2008/10/806977/

Advertisements

Gửi phản hồi

Học luật để biết luật, hiểu luật, vận dụng luật và hoàn thiện luật
%d bloggers like this: