Bạn sinh ra là một nguyên bản. Đừng chết đi như một bản sao (Khuyết danh)

TRÁCH NHIỆM BỒI THƯỜNG THIỆT HẠI NGOÀI HỢP ĐỒNG: KIỆN … ĐÒI NGƯỜI CHẾT BỒI THƯỜNG TAI NẠN

NAM THƠ – L. XUÂN

Một vụ TNGT xảy ra giữa hai xe môtô, hậu quả hai người bị thương, một người chết. Do người gây tai nạn đã chết nên CQĐT không khởi tố vụ án hình sự. Hai người bị thương làm đơn khởi kiện ra toà yêu cầu phía người bị chết bồi thường thiệt hại 27,1 triệu đồng. TAND huyện thụ lý vụ việc, tuyên buộc vợ người bị chết phải bồi thường cho nguyên đơn…

Chuyện hi hữu này xảy ra ở huyện Mỹ Tú, Sóc Trăng. Theo lời khai ban đầu của các nhân chứng và sơ đồ hiện trường vụ TNGT do Đội xử lý tai nạn – Phòng CSGT Đường bộ (PC26) Công an tỉnh Sóc Trăng lập ngay khi xảy ra tai nạn, vào lúc 18h50′ ngày 6/2/2007, tại tuyến đường QL1A thuộc địa bàn ấp An Trạch, xã An Hiệp, huyện Mỹ Tú đã xảy ra một vụ TNGT giữa hai xe gắn máy. Vụ tai nạn khiến ông Thoại ngụ ấp Trà Quýt B, xã Thuận Hoà, huyện Mỹ Tú bị tử vong , còn ông Rương, ông Lâm đều ở TP Sóc Trăng bị thương, hai xe môtô bị hư hỏng nhiều.

Sau khi tai nạn xảy ra, đến giữa năm 2007, ông Rương và ông Lâm làm đơn khởi kiện lên TAND huyện Mỹ Tú yêu cầu bà Lê Thị Mỹ Hằng (35 tuổi, là vợ của ông Lê Hoàng Thoại) và Lê Thị Út Nhỏ (29 tuổi, em vợ ông Thoại và là chủ xe BKS 83H5-4940) phải có trách nhiệm đền bù thiệt hại cho hai ông với số tiền 27,1 triệu đồng gồm chi phí điều trị và sửa chữa xe vì “ông Thoại gây tai nạn cho họ”.

Ngày 2/5/2008, TAND huyện Mỹ Tú tổ chức hoà giải nhưng không thành vì nguyên đơn Rương và Lâm yêu cầu bồi thường, còn bị đơn Hằng, Nhỏ không đồng ý vì lỗi không phải chỉ do ông Thoại gây ra. Theo bị đơn Hằng và Nhỏ thì ông Rương và ông Lâm cũng có lỗi khi đậu xe không đúng qui định.

Qua xem xét hồ sơ vụ tai nạn cho thấy: Sơ đồ hiện trường vụ tai nạn giữa hai xe có để lại vết cày trên mặt đường, trong đó vết cày này cách lề đường là 2m, vết cày cuối cách lề đường là 1,25m. Từ đó có thể khẳng định ông Rương đậu xe cách lề đường đến 2m. Theo quy định tại Điểm b, Điều 9, Nghị định 146 và Luật Giao thông đường bộ, người tham gia giao thông chỉ được phép đậu xe cách lề đường 0,25m. Như vậy, lỗi ở đây xuất phát từ việc ông Rương và ông Lâm đậu xe sai quy định.

Thứ hai, chỗ ông Rương và ông Lâm đậu xe là ngay khúc cua ngoặt, bị che khuất tầm quan sát, lại không có đèn đường, thậm chí xe của ông Rương, ông Lâm lúc đó cũng không có đèn báo hiệu nên ông Thoại chạy xe cùng chiều không phát hiện ra nên đâm vào là điều khó có thể tránh khỏi vì lúc này trời đã nhá nhem tối.

Còn theo ông Kim Quyên (nhà ở gần chỗ xảy ra tai nạn), trước khi xảy ra tai nạn, có một chiếc xe hơi chạy từ Cần Thơ về hướng Sóc Trăng pha đèn rất sáng, xe hơi chạy qua thì ông nghe tiếng va chạm mạnh, ông chạy ra thì tai nạn vừa xảy ra.

Còn chị Trương Thị Kiều khai với cán bộ Phòng PC26: “Lúc xảy ra tai nạn, tôi đang đứng trước nhà nói chuyện với người điều khiển xe Dream (xe của ông Rương và ông Lâm – NV) dừng ở bên kia lề đường”.

Theo sơ đồ hiện trường do Phòng PC 26 vẽ, ông Rương đã đậu xe sai qui định về khoảng cách, đậu không đúng nơi qui định, đậu xe vào buổi tối mà không có đèn báo. Như vậy, hai ông Rương và Lâm cũng có lỗi chứ không thể nói không có lỗi. Theo đó, cả hai bên đều có lỗi, ông Thoại có lỗi là điều khiển xe thiếu quan sát, không làm chủ được tình huống; còn ông Rương và ông Lâm thì có lỗi như đã phân tích ở trên.

Cùng quan điểm đó, Luật sư Hoàng Văn Quyết-Đoàn luật sư tỉnh Sóc Trăng cũng cho rằng: “Cả hai bên đều có lỗi, nếu biết lỗi thì phần ai người đó chịu. Nếu muốn ăn thua với nhau thì bên nguyên đơn đã đòi bị đơn bồi thường thì bị đơn cũng kê khai tất cả chi phí đám tang, yêu cầu toà án xác định xem phía nguyên đơn có lỗi hay không, sau đó cộng toàn bộ các chi phí do hai bên cung cấp để xác định tỉ lệ bồi thường. Không thể cho rằng người đụng vào xe mình là có lỗi, phải xem lại người đậu xe đã đúng chưa. Thậm chí, nếu xét cho cùng, chiếu theo qui định của pháp luật thì coi chừng nguyên đơn phải chịu trách nhiệm hình sự nữa là khác”.

Một cán bộ Phòng PC26 khẳng định: “Sơ đồ hiện trường vụ tai nạn không thể thay đổi được, căn cứ vào đó có thể khẳng định rằng ông Rương là người có lỗi, ông ấy phải chịu trách nhiệm một phần chứ không thể đổ lỗi cho người đã chết được. Chúng tôi mong người dân hãy bỏ quan niệm xe to phải đền cho xe nhỏ, xe chạy phải đền cho xe đậu, người chạy xe phải đền cho người đi bộ khi xảy ra tai nạn”.

Tình, lý là như thế, nhưng ngày 24/7/2008, TAND huyện Mỹ Tú xử buộc chị Hằng phải bồi thường cho Lý Văn Rương số tiền 8.721.600đ, bồi thường cho ông Huỳnh Thanh Lâm 2.706.000đ, án phí chị Hằng phải chịu 571.000đ.

Không đồng ý với phán quyết của TAND huyện Mỹ Tú, chị Hằng kháng cáo lên TAND tỉnh Sóc Trăng và Viện KSND tỉnh Sóc Trăng. Ngày 3/9/2008, Viện KSND tỉnh Sóc trăng đã có Quyết định số 14/QĐ/KNPT.P5 do Phó viện trưởng Trần Văn Năm ký với nội dung: Viện KSND tỉnh “kháng nghị bản án dân sự sơ thẩm ngày 24/7/2008 của TAND huyện Mỹ Tú theo thủ tục phúc thẩm”.

Theo phân tích của Viện KSND tỉnh Sóc Trăng: “Kết quả giải quyết vụ kiện trên của án sơ thẩm còn nhiều mâu thuẫn và không đúng theo quy định của pháp luật”. Viện KSND tỉnh cũng khẳng định: “Theo sơ đồ hiện trường của Công an, xe của các nguyên đơn đậu cách lề đường 2 m (gần hết phần đường dành cho xe môtô 2 bánh), như vậy xe của các nguyên đơn đậu không đúng phần đường quy định, xe của người gây tai nạn lưu thông cùng chiều chạy tới đụng vào phía sau. Như vậy, việc phía bị đơn cho rằng các nguyên đơn cũng có một phần lỗi khi xảy ra tai nạn là có cơ sở để xem xét”.

Chị Hằng cho biết: “Không ai muốn tai nạn xảy ra. Chồng tôi chết đi, để lại hai con nhỏ (12 tuổi và 6 tuổi). Nỗi đau này không gì bù đắp được. Tôi nghĩ, lỗi cả hai bên đều có nên ai thiệt người đó chịu, làm đám tang cho chồng, tôi phải vay mượn khắp nơi, chi phí hết trên 50 triệu đồng. Nếu họ (ông Rương, ông Lâm) kiện ra toà đòi đền bù, tôi cũng nhất trí, nhưng phải xem lại lỗi của họ để buộc họ phải có trách nhiệm với cái chết của chồng tôi”.

Còn người dân ở huyện Mỹ Tú bức xúc: Tại sao TAND huyện Mỹ Tú không xem xét kỹ các quy định của pháp luật để xử cho đúng mà lại xử ép chị Hằng khi mà lỗi không hoàn toàn thuộc về chồng chị ? Tuyên như thế thì chỉ xử chứ không hề xét. Đề nghị TAND tỉnh Sóc Trăng xem xét lại cách làm việc của TAND huyện Mỹ Tú.

SOURCE: BÁO CÔNG AN NHÂN DÂN

Trích dẫn từ:

http://www.phapluattp.vn/news/nha-nuoc/view.aspx?news_id=230357

Advertisements

Gửi phản hồi

Học luật để biết luật, hiểu luật, vận dụng luật và hoàn thiện luật
%d bloggers like this: