TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG VAY TÀI SẢN: MỘT VỤ ÁN Ở QUẢNG NINH BỊ QUÊN… 10 NĂM

LÝ BÌNH

Không đồng ý với kết quả giải quyết của tòa án ở Quảng Ninh, bị đơn khiếu nại và TANDTC đã rút hồ sơ, yêu cầu cơ quan thi hành án hoãn việc thi hành để xem xét theo trình tự giám đốc thẩm. Nhưng 10 năm trôi qua, vẫn không có bất cứ tín hiệu nào về việc giải quyết vụ án từ phía TANDTC. Vụ việc bị “bỏ lửng”, còn người dân thì luôn bị đe dọa đưa ra thi hành án…

Vẫn bị buộc tiếp tục trả nợ… khi đã thực hiện cam kết giao nhà

Theo đơn gửi ĐS &PL của vợ chồng ông Phan Quang Khải và bà Đặng Thị Thảo thì tháng 4.1994, vợ chồng ông bà có vay của vợ chồng ông Nguyễn Văn Đại, bà Nguyễn Thị Khanh 150 triệu đồng. Do không có khả năng trả nợ nên ngày 4.7.1996, vợ chồng ông Khải và vợ chồng ông Đại tự nguyện làm “giấy biên nhận và cam kết với nội dung xác nhận đã nợ số tiền cả gốc và lãi 37 triệu đồng. Về việc thanh toán, các bên thoả thuận trong biên nhận lại gia đình ông Khải tự nguyện giao cho vợ chồng ông Đại ngôi nhà mái bằng 1 tầng (cùng giấy phép xây dựng) để gia đình ông Đại quản lý. Biên nhận cũng ghi rõ: “đến ngày 31.12.1996, gia đình anh Khải không trả được số tiền đã vay thì gia đình tôi (Phạm Quang Khải), giao quyền cho gia đình anh Đại được quyền tự quản lý lấy”. Hết thời hạn cam kết, gia đình ông Đại đã nhận nhà ngôi nhà nói trên của gia đình ông Khải.

Tháng 8.1997, ông Đại tiếp tục làm đơn khởi kiện ra tòa án với yêu cầu buộc ông Khải phải trả nốt nợồ (vì cho rằng vợ chồng ông Khải vẫn còn thiếu tiền nợ. Hai cấp Tòa là TAND thị xã Cẩm Phả và TAND tỉnh Quảng Ninh đã không xét đến đề nghị của vợ chồng ông Khải khi cho rằng với việc thực hiện thỏa thuận giao nhà thì gia đình ông đã trả nợ đủ cả gốc và lãi cho vợ chồng ông Đại. Trao đổi với ĐS &PL, ông Khải khẳng định: Ngôi nhà là vật cầm cố để bảo đảm thanh toán, dù 2 bên không xác định gia trị tài sản nhưng đều tự hiểu là như vậy. Từ đó, 2 cấp tòa án ở Quảng Ninh đã xử buộc vợ chồng ông Khải phải trả nợ tiếp cho vợ chồng ông Đại số tiền là 130.600.000 đồng (sau khi đã trừ 80 triệu đồng giá trị ngôi nhà mà ông Khải dùng để gán nợ).

10 năm… và một Thông báo

Không đồng ý với cách giải quyết trên, ông Khải đã khiếu nại đến TANDTC. Ngày 27.6.1998, Phó Chánh án TANDTC Dương Thị Thanh Mai đã ký công văn “Yêu cầu hoãn thi hành án dân sự” số 216/DS gửi Đội trưởng Đội thi hành án thị xã Cẩm phả và TAND tỉnh Quảng Ninh. Theo đó, TANDTC yêu cầu: Đội trưởng đội THA quyết định hoãn thi hành án trong thời hạn 3 tháng và yêu cầu TAND tỉnh Quảng Ninh “chuyển gấp hồ sơ vụ án” về Tòa dân sự -TANDTC để xem xét theo thủ tục giám đốc thẩm.

Căn cứ vào yêu cầu đó, ngày 29.6.1998, Đội thi hành án thị xã Cẩm Phả đã ban hành Quyết định số 01/THA hoãn thi hành án đối với ông Phan Quang Khải và bà Đặng Thị Thảo. Nhưng sau đó, không hiểu vì lý do gì, gia đình ông Khải không nhận được bất kỳ hồi âm từ bất cứ cơ quan nào.

Và sau hàng chục năm, vụ án gần như đã bị “lãng quên” thì ngày 13.11.2008, gia đình ông Khải nhận được Thông báo phải có mặt tại trụ sở Thi hành án dân sự thị xã Cẩm Phả để giải quyết việc thi hành án. Cụ thể, Thi hành án dân sự Cẩm Phả xác định, ông Khải hiện có điều kiện để tiếp tục thi hành án. Tài sản đó là 01 suất đất mà gia đình ông được UBND thị xã Cẩm Phả cấp cho tại khu vực Cống Bi, đối diện chợ phường Cửa ông theo Quyết định số 983 ngày 4.10.2002.

Trong đơn khiếu nại gửi các cơ quan có thẩm quyền, ông Khải luôn khẳng định, việc tòa án chỉ căn cứ vào biên bản nêu trên (thể hiện việc bàn giao ngôi nhà mái bằng một tầng) là không thực tế, không đảm bảo quyền lợi hợp pháp của gia đình ông. Khi giải quyết vụ án, 2 cấp tòa án ở Quảng Ninh đã bỏ qua “Biên bản bàn giao tài sản” khác cũng được lập cùng ngày 4.7.1996 giữa ông Khải và ông Đại. Biên bản này ghi việc bàn giao đầy đủ toàn bộ đất, nhà trên, nhà dưới, công trình phụ. Nếu Tòa án căn cứ vào việc bàn giao này mà định giá thì số tiền đó là đủ thanh toán nợ nần. “Mặt khác, chính TANDTC đã yêu cầu cơ quan thi hành án hoãn thi hành, rút hồ sơ để xem xét kháng nghị giám đốc thẩm. Theo quy định thời gian giám đốc thẩm là 3 năm nhưng vụ việc vẫn bị bỏ lửng là vi phạm tố tụng nghiêm trọng, gây thiệt hại cho gia đình tôi”, ông Khải bức xúc. ông Khải cũng phản đối việc cơ quan thi hành án dân sự thị xã Cẩm Phả xác định phần đất gia đình ông được cấp cho tại khu vực Cống Bi là tài sản đảm bảo việc thi hành án. Theo ông Khải thì đây là phần đất mà UBND thị xã bồi thường cho gia đình vì trước đây, quá trình làm đường đã thu hồi đất phá núi của gia đình ông. Hiện tại, gia đình ông chỉ có một phần đất này để sinh sống nên không thể dùng làm tài sản thi hành án.

Thiết nghĩ, các cơ quan có thẩm quyền cần xem xét lại một cách toàn diện vụ án, cũng như tuân thủ các quy định của pháp luật về thời gian, trình tự giải quyết, để đảm bảo quyền lợi hợp pháp cho người dân.

SOURCE: BÁO ĐỜI SỐNG PHÁP LUẬT

Trích dẫn từ:

http://www.doisongphapluat.com.vn/Story/tiepcancongly/2009/1/11451.html

Advertisements

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: