Bạn sinh ra là một nguyên bản. Đừng chết đi như một bản sao (Khuyết danh)

BÓC TỜ LỊCH CUỐI NĂM

image CHỬ VĂN LONG

Bóc tờ lịch cuối năm lòng tự nhủ – Thế là thời gian lại bắt đầu một chu kỳ mới! Nhưng Thời gian là gì nhỉ? Một cuộn chỉ vô hình, đời này qua đời khác thao mãi không ngừng, khúc lành lặn trơn tru, đoạn rối bòng bong không sao tháo gỡ, cuối cùng, nào ai đã nắm được cái lõi chỉ kia để biết cuộc sống là gì mà con người say mê làm vậy!

Thời gian như cốc nước đầy tạo hóa không ngừng nghiêng rót, mỗi người một cốc cầm tay, kẻ nhấm nháp từng ly, người một hơi dốc cạn; đến khi chiếc cốc tuội khỏi tay mình, kẻ tiếc mãi vị ngọt đầu môi, người thấm nhận tê, cay, đắng đót, chẳng ai biết vị thật cuộc sống là chi, lòng mãi khôn nguôi cơn khát…

Thời gian giống chuyến xe đời, không bến cuối cùng, cũng không nơi xuất phát; người lên xe tìm mơ mộng không đâu, kẻ chất chồng bạc tiền, lợi danh, khư khư ôm giữ… ai cũng ngỡ mình sắp về tới đích, đâu biết cả đời ta chỉ đuổi bắt kiếm tìm, lúc tưởng bàn chân đến được Thiên đường có khi lại là đang rơi xuống nơi địa ngục, còn những vòng quay chiếc xe vô định kia thì vẫn lăn mãi lăn hoài…

Thời gian tựa làn gió thoảng, vừa sớm mai đã lại buổi chiều, một ngày đợi chờ dài dằng dặc, một đời người phút chốc qua nhanh. Lúc thấy thời gian như được nhung lên nóng bỏng bởi những ham muốn dục vọng con người. Lúc lại lạnh tanh như mặt nước ao tù ngưng đọng. Thời gian luôn cứa vào ta chảy máu, rồi lại dịt lành mọi vết thương đau. Nhờ thời gian mà ta thấm nhận được hết vui buồn sự sống, những tình cảm vị tha, những tấm lòng nhân hậu, để biết yêu thương, chung thủy, đợi chờ, sàng lọc lại cho mình những gì là tốt đẹp giữa bao trắng đen, gian dối, lừa lọc… Tiếng nước mới êm dịu làm sao, nhưng mấy ai biết rằng, cái tiếng dịu êm ấy đã gọt, đã bào mòn biết bao đá núi, còn thời gian thì vẫn vẹn nguyên ăm ắp tràn đầy…

Một ngày bất ngờ, khi bàn tay mở chiếc đài bán dẫn để nghe bản nhạc không lời, tôi hình dung, thời gian như cuộn băng hình, phía này tháo ra, phía kia cuộn lại, mãi chuyển động theo nhau… Rút cục chỉ có 24 tiếng đồng hồ ngày đêm, khi mặt trời tỏa rạng, lúc bóng tối phủ che, kẻ kỳ phu, người lãng mạn, cuối cùng vẫn phải quay về với gian nhà nhỏ của mình, ngày hai buổi nhòm lên ngọn lửa yêu thương, tiếp nối sự sống ngàn đời, lại nghe tiếng chim lích tích chuyền cành, tiếng trẻ reo đùa và lòng quên đi hết thảy hận thù, khổ đau, day dứt… Cảm giác lâng lâng rằng ta thật là hạnh phúc khi được sinh ra trên cõi đời này, được sống, không chỉ vì ta mà còn vì hạnh phúc khát khao đồng loại. Ta bỗng tiếc quãng đời lang bạt phiêu diêu… Và chẳng thể lấy lại được gì, phần thời gian còn lại trên tay nhắc cho ta biết nâng nịu gìn giữ. Con đường vẫn mở ra trước mặt, bao vẻ đẹp mê si lại đon đả chào mời, tay ta lại tháo tiếp cuộn chỉ vui buồn, dù chẳng ai thấy được cái lõi chỉ kia để biết cuộc sống thực sự là gì, con người, đời nối tiếp đời mãi cứ mê say là vậy!

SOURCE: BÁO VĂN NGHỆ TẾT NĂM 2008

Trích dẫn từ: http://www.chungta.com/Desktop.aspx/GiaiTri-ThuGian/Truyen-ngandai/Boc_to_lich_cuoi_nam/

Nguồn ảnh: vietnamnet

Advertisements

Gửi phản hồi

Học luật để biết luật, hiểu luật, vận dụng luật và hoàn thiện luật
%d bloggers like this: