TRÁCH NHIỆM BỒI THƯỜNG NHÀ NƯỚC: CHUYỆN MỘT NGƯỜI BỊ OAN

LÊ VĂN NHUNG

“Có bị oan tôi mới biết cuộc sống bế tắc như thế nào. Bao nhiêu năm trời mình khổ, vợ con cũng khổ…”, uống xong hớp nước, ông Trương Thanh Thừa (ngụ TP Pleiku, Gia Lai) lặng đi một lúc rồi mới ngậm ngùi kể tiếp câu chuyện của đời mình với bao cám cảnh.

Nóng vội bắt oan

Chuyện của ông bắt đầu từ 19 năm trước. Năm 1990, đang là giám đốc Công ty Lương thực thị xã Pleiku, trong một chuyến ông đi công tác tại Bình Định thì ở nhà, cơ quan ông bất ngờ bị thanh tra tài chính. Sau đó, ông bị khởi tố về hai tội cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng và thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.

Nguyên nhân tai họa này chỉ xuất phát từ việc ông Thừa thay mặt cơ quan ký hợp đồng vận chuyển 1.000 tấn gạo từ TP.HCM về TP Pleiku với giá 490 ngàn đồng/tấn và chi phí ủy thác vận chuyển 90 ngàn đồng/tấn (giá gạo quy định tại thời điểm đó là 620 ngàn đồng/tấn, giá cước vận chuyển được cho phép là 100 ngàn đồng/tấn). Ngoài ra, công an còn quy chụp ông ký hợp đồng với một đối tác mua 20 ngàn lít dầu diezel nhưng không lấy hết dầu về, dẫn đến thiệt hại cho cơ quan (thực chất việc mua dầu để phục vụ vận chuyển gạo nhưng chưa làm xong thì ông Thừa đã bị bắt).

Đó chỉ là những quan hệ kinh tế đơn thuần nhưng ông Thừa vẫn bị tạm giam gần bảy tháng mới được cho tại ngoại. Sau đó, cả hai phiên tòa sơ, phúc thẩm của TAND thị xã Pleiku và TAND tỉnh Gia Lai đều tuyên ông không phạm tội. Vậy mà từ đó đến nay, ông Thừa chưa hề nhận được một lời xin lỗi nào cho thân phận của một người bị hàm oan, đã mất cả sự nghiệp lại phải cùng vợ con gánh chịu biết bao thiệt thòi, mất mát sau đó.

Nước mắt phận đời

Người đàn ông gầy gò 54 tuổi ấy bây giờ vẫn lầm lũi với cuộc sống đời thường trong gian nhà tối ở một con hẻm sâu hun hút của chợ Phù Đổng.

Lúc ông trong trại thì ở ngoài, gia đình phải chịu nhiều áp lực từ sự đồn thổi, soi mói của dư luận địa phương. Bà Hiệp – vợ ông chịu không nổi đành phải xin nghỉ việc khi đang là cửa hàng trưởng một cửa hàng nông sản thực phẩm. Cậu con trai lớn lúc đó chỉ mới hơn 10 tuổi, khi đến trường cũng thường xuyên bị bạn bè dè bỉu: “Cha mày là thằng tham nhũng đó”…

Bà Hiệp kể: “Ê chề lắm. Mùa xuân năm ấy, cả nhà không có Tết. Cha chồng tôi bị sốc, suy sụp tinh thần rồi mất sau đó không lâu. Tôi một nách hai con nhỏ, không có việc làm. Đói thì đầu gối phải bò. Ngày nọ, tôi ẵm đứa sau chưa đầy một tuổi đội mưa xuống Ayun Pa, đánh liều gửi lại con cho một gia đình chưa hề quen biết để lo chuyện thu mua gạo cám đưa về Pleiku bán. Từ ấy, tôi làm con buôn đầu tắt mặt tối mà lời lãi chẳng bao nhiêu, cố hết sức cũng chỉ đủ rau cháo qua ngày”.

Rồi ông Thừa được tòa tuyên vô tội, được minh oan nhưng trở về thì công việc vẫn bị mất, thu nhập vẫn bị cắt hoàn toàn. Cảnh nhà túng vẫn hoàn túng. Bà Hiệp lại lặn lội vào Cam Ranh (Khánh Hòa) nhờ người anh cho mượn ít tiền lấy vốn làm ăn. Thấy tình cảnh oái oăm của vợ chồng bà, nguyên chủ tịch tỉnh Gia Lai lúc bấy giờ thương tình cho mượn một căn phòng nhỏ làm quầy bán cám, gạo lẻ nhưng được vài tháng cũng phải giải nghệ vì ế ẩm.

Cuối cùng thì họ quay sang bán phở vỉa hè. Vợ chạy chợ nấu nướng, chồng rửa chén, bưng bê phở cho khách đắp đổi qua ngày. “Thế rồi nồi phở ấy đã không phụ chúng tôi, đã nuôi cả gia đình sống được đến ngày hôm nay”.

Mới đây, cơ quan tố tụng ở Gia Lai đã chấp nhận bồi thường oan cho ông Thừa 25 triệu đồng. Chuyện bồi thường oan dẫu chỉ xoa dịu được một phần nào đó cho sự thiệt thòi mà ông và gia đình đã phải gánh chịu nhưng cũng là hiện thân của sự công bằng. Nói trong niềm sẻ chia, ông Thừa bảo: “Gian khó rồi cũng qua đi, cuộc sống bây giờ cũng đủ ăn đủ mặc, con cái cũng đều đã trưởng thành, đã có công việc ổn định. Tôi chỉ mong rằng sau này sẽ không ai bị hàm oan như tôi, khổ lắm”.

SOURCE: BÁO PHÁP LUẬT TPHCM

Trích dẫn từ: http://www.phapluattp.vn/news/toa-an/view.aspx?news_id=249349

Advertisements

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: