Bạn sinh ra là một nguyên bản. Đừng chết đi như một bản sao (Khuyết danh)

THỰC TIỄN TỐ TỤNG: ẤM ỨC VIỆC TÒA TỪ CHỐI GIÁM ĐỊNH CHỨNG CỨ

HOÀNG LAM

Cho rằng giấy biên nhận nợ là giấy khống, bị đơn đề nghị tòa trưng cầu giám định nhưng tòa lại từ chối.

Nộp đơn khởi kiện đòi nợ, ông T. cho biết: Tháng 8-2007, bà P. vay của ông 300 triệu đồng với lãi suất thỏa thuận. Giấy biên nhận nợ có chữ ký của hai bên ghi rõ khi nào ông T. muốn lấy lại tiền, ông chỉ cần báo cho bà P. biết trước một tháng. Đến tháng 4-2008, ông T. yêu cầu bà P. trả tiền nhưng bà không trả.

Phủ nhận giấy biên nhận nợ

Bà P. khẳng định giấy biên nhận nợ do ông T. cung cấp là chứng cứ giả mạo. Bà cho biết vào năm 2007, bà có mua 300 m2 đất và nhờ ông T. làm giúp thủ tục tách thửa. Khi đang thực hiện thủ tục này, chủ đất tiếp tục bán cho bà 200 m2 đất còn lại. Vì vậy, bà đã nhờ ông T. rút hồ sơ tách thửa để làm hồ sơ chuyển nhượng toàn bộ thửa đất.

Khi đó, ông T. kêu bà ký tên sẵn vào góc dưới một tờ giấy tập màu trắng để ông làm đơn xin rút hồ sơ. Sau đó, ông T. dùng tờ giấy khác để viết đơn xin rút hồ sơ và ký giả tên bà. Với tờ giấy tập có chữ ký của bà P., ông T. tự viết vài chữ thể hiện việc cho vay tiền.

Để chứng minh mình không vay tiền của ông T., bà P. cho biết vào tháng 8-2008, em ông T. có hỏi vay của bà 200 triệu đồng dưới sự bảo lãnh của ông. Bà bảo nếu bà nợ 300 triệu đồng thì anh em ông T. phải đòi nợ bà chứ sao lại phải đi vay tiền của bà.

Bà P. từng nộp đơn tố cáo ông T. vu khống mình vay 300 triệu đồng tại cơ quan công an. Theo Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an quận Bình Thủy, giấy biên nhận vay tiền do chính ông T. viết, còn bà P. cũng đã ký tên vào giấy. Cơ quan này chưa đủ cơ sở kết luận về nội dung tố giác của bà P.

Xét xử không cần giám định

Xử sơ thẩm giữa tháng 8-2009, TAND quận Bình Thủy nhận định: “Việc em ông T. vay 200 triệu đồng của bà P. không có nghĩa là ông T. không thể cho bà P. vay tiền”… Trước phiên xử, bà P. đã yêu cầu tòa án trưng cầu giám định tờ giấy biên nhận nợ nhằm làm rõ nét mực cũ trong phần chữ ký do bà ký năm 2007 và nét mực mới trong phần nội dung do ông T. viết vào năm 2009. Tuy nhiên, TAND quận Bình Thủy đã từ chối yêu cầu giám định của bị đơn. Theo lý giải của cấp sơ thẩm, bà P. đã thừa nhận chữ ký trong giấy biên nhận là của bà. Nội dung giấy biên nhận ghi đủ số chứng minh nhân dân, địa chỉ của bà và số tiền vay. Bà không chứng minh được mình đã ký khống vào giấy và ông T. tự điền nội dung. Vì vậy, yêu cầu giám định của bà là không cần thiết nên không thể chấp nhận được (!?).

Theo quyết định của cấp sơ thẩm, bà P. phải trả cho ông T. hơn 370 triệu đồng, bao gồm tiền gốc và lãi tính từ ngày vay đến ngày xét xử sơ thẩm.

Vụ án lẽ ra đã được xét xử phúc thẩm vào giữa tháng 10 qua. Tuy nhiên, bà P. đã yêu cầu hoãn phiên tòa để yêu cầu giám định cho được tờ giấy biên nhận nợ.

Luật sư Trần Công Ly Tao, Đoàn luật sư TP.HCM:

Vi phạm quyền lợi của bị đơn

Nếu cho rằng chứng cứ nguyên đơn đưa ra là giả mạo, bị đơn có quyền yêu cầu tòa án trưng cầu giám định theo quy định tại Điều 91 Bộ luật Tố tụng dân sự. Đương sự yêu cầu tòa án trưng cầu giám định, chịu chi phí giám định và tòa án không được từ chối yêu cầu giám định đó. Tòa án phải có quyết định trưng cầu giám định gửi cơ quan chuyên môn thực hiện việc giám định. Căn cứ vào kết quả giám định của cơ quan chuyên môn, tòa án có thể chấp nhận hoặc không chấp nhận yêu cầu của bị đơn.

Ở cấp sơ thẩm, yêu cầu giám định của bị đơn không được thực hiện. Vì vậy, cấp phúc thẩm phải tiếp tục làm rõ vấn đề này để bảo đảm tối đa quyền và lợi ích hợp pháp của bị đơn.

SOURCE: BÁO PHÁP LUẬT TPHCM

Trích dẫn từ: http://www.phapluattp.vn/news/ban-doc/view.aspx?news_id=275142

Advertisements

Gửi phản hồi

Học luật để biết luật, hiểu luật, vận dụng luật và hoàn thiện luật
%d bloggers like this: