Bạn sinh ra là một nguyên bản. Đừng chết đi như một bản sao (Khuyết danh)

CON NGƯỜI MỚI VIỆT NAM: VỪA CÁCH MẠNG VỪA KHOA HỌC

ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP

"Con người mới Việt Nam: Vừa cách mạng vừa khoa học" – Đó là phẩm chất, đồng thời cũng là năng lực cần phát huy. Để thực hiện được mục tiêu xây dựng đất nước giàu mạnh, chúng ta phải kế thừa những truyền thống tốt đẹp của dân tộc, thường xuyên đổi mới tư duy, nâng cao trình độ khoa học và công nghệ. Với nội dung chủ đạo này, Đại tướng Võ Nguyên Giáp – nguyên Chủ nhiệm Uỷ ban Khoa học Nhà nước, đã có bài viết với tựa đề "Đẩy nhanh việc ứng dụng rộng rãi thành tựu khoa học và tiến bộ kỹ thuật" đăng trên Tạp chí Hoạt động Khoa học số 10/1986. Tạp chí xin trân trọng giới thiệu phần III của bài viết đã đăng gần 20 năm trước, song vẫn mang tính lý luận sâu sắc, tính thời sự và thuyết phục.

Tôi muốn nhấn mạnh: Trong những nhân tố tạo nên sức mạnh tổng hợp để đưa đất nước tiến lên, con người là nhân tố quan trọng bậc nhất, là nhân tố quyết định.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói: "Muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội (CNXH) trước hết phải có con người XHCN". Chúng ta sẽ tiến lên, sẽ chiến thắng trong cuộc thách thức mới của thời đại, chủ yếu là bằng sức mạnh sáng tạo của con người Việt Nam XHCN.

Bởi vì, đối tượng của sự thách thức chính là con người Việt Nam, dân tộc Việt Nam, và người đứng ra gánh vác nhiệm vụ phải giành thắng lợi trong cuộc thách thức ấy cũng không phải là ai khác, mà chính là con người Việt Nam, dân tộc Việt Nam. Con người luôn đứng ở trung tâm của mọi quá trình lịch sử, trên đất nước ta đã như vậy, ở các nước khác trên thế giới và trong toàn bộ lịch sử loài người cũng như vậy.

Con người Việt Nam, nhân dân Việt Nam đã sáng tạo ra lịch sử của dân tộc, làm nên những sự tích phi thường, xây dựng nên truyền thống vẻ vang trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước. Con người ấy sớm có tinh thần độc lập tự chủ, lòng yêu nước nồng nàn, chí khí đấu tranh bất khuất, dũng cảm và thông minh trong chiến đấu, cần cù và sáng tạo trong lao động.

Thời đại ngày nay đòi hỏi con người Việt Nam mới phải là con người vừa cách mạng vừa khoa học, vừa có tinh thần làm chủ, vừa có năng lực làm chủ. Con người ấy kế thừa và không ngừng nâng cao những truyền thống tốt đẹp của dân tộc và của Đảng, phải thường xuyên đổi mới kiến thức văn hoá, nâng cao trình độ kỹ thuật và công nghệ, có thể lực mạnh khoẻ, tâm hồn trong sáng, trí tuệ và tài năng ngày càng được phát huy, có tầm hiểu biết rộng lớn về chính trị, tư tưởng, về kinh tế và xã hội.

Song ở đây cần phải nhìn thẳng vào sự thật. Bên cạnh bản chất tốt đẹp và những tiến bộ lớn về nhiều mặt, con người Việt Nam hiện nay vẫn còn có những hạn chế và thói quen do nền sản xuất nhỏ lâu đời để lại, những ảnh hưởng của cách làm ăn tản mạn, bảo thủ trì trệ, thiếu đầu óc tổ chức. Trong những năm gần đây, các nhân tố tiêu cực trong xã hội đang làm xói mòn phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam mà Đảng đã dầy công vun đắp. Trong một bộ phận thế hệ thanh niên ngày nay, đang xuất hiện những hiện tượng thoái hoá về tinh thần và thể lực rất đáng lo ngại.

Một nhiệm vụ cực kỳ to lớn và nặng nề của Đảng và Nhà nước là phải chăm lo giáo dục và đào tạo con người Việt Nam, làm cho mỗi người đều trở nên những con người mới XHCN có đầy đủ phẩm chất và tài năng để đảm nhận công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước. Bởi vì, chất lượng toàn diện của con người Việt Nam XHCN là nhân tố quyết định vận mệnh của đất nước, tương lai của dân tộc.
Bằng chính sách xã hội và bằng công tác giáo dục và đào tạo, chúng ta phải ra sức phấn đấu để không ngừng nâng cao chất lượng của con người mới Việt Nam trên hai phương diện: Với tư cách là người làm chủ tập thể XHCN, đồng thời với tư cách là lực lượng sản xuất chủ yếu của xã hội nước ta, là "lực lượng sản xuất vĩ đại nhất" như Mác đã từng khẳng định.

Con người mới XHCN ở nước ta phải được rèn luyện và đào tạo trong quá trình tổng hợp của ba cuộc cách mạng, trong đó cách mạng khoa học – kỹ thuật là then chốt. Với những bước phát triển mới của cách mạng khoa học – kỹ thuật, cuộc cách mạng giáo dục phải được coi là một bộ phận hữu cơ không thể thiếu, phải mở rộng cửa của giáo dục cho khoa học và kỹ thuật.

"Giáo dục toàn diện", "giáo dục thường xuyên", "giáo dục liên tục". Giáo dục trong nhà trường, trong gia đình, trong xã hội, trong các cơ sở sản xuất, trong lực lượng vũ trang, trong các đoàn thể quần chúng. Nội dung của cuộc cách mạng giáo dục phải kết hợp chặt chẽ khoa học – kỹ thuật với lao động sản xuất; "kết hợp lao động sản xuất của tất cả mọi người với việc giáo dục cho tất cả mọi người"1 . Làm cho con người mới Việt Nam, từ giai cấp công nhân, nông dân lao động, trí thức XHCN, mọi công dân thuộc các tầng lớp, các dân tộc đều trở thành những con người mới, vừa cách mạng, vừa khoa học. Với trình độ khác nhau và ngày càng được nâng cao, mọi người đều tiếp cận với những kiến thức về văn hoá và khoa học, những tri thức về kỹ thuật và công nghệ mà xã hội cần đến trong những năm trước mắt, đồng thời có được những dự trữ về kiến thức văn hoá và khoa học cao hơn, trình độ kỹ thuật và công nghệ hiện đại hơn, đáp ứng yêu cầu sau này của sự nghiệp công nghiệp hoá nước nhà. Ở đây, cần phải nói đến vai trò và vị trí quan trọng của trên 14 triệu học sinh đại học, phổ thông, tuy đang còn ở trên ghế nhà trường, nhưng vẫn là tiềm lực hùng hậu của cách mạng khoa học – kỹ thuật, là những người làm chủ tương lai của đất nước.

Bởi vậy, việc tiếp tục xây dựng và phát triển lực lượng khoa học và kỹ thuật một cách cân đối, đồng bộ, có chất lượng và cơ cấu phù hợp với chiến lược phát triển chung, với các hướng khoa học, kỹ thuật và kinh tế ưu tiên trong từng giai đoạn là một nhiệm vụ có tầm quan trọng lớn. Một mặt, phải tiếp tục đào tạo tốt đội ngũ cán bộ chuyên môn và nghiên cứu khoa học, cán bộ đầu ngành và liên ngành (cả khoa học xã hội, khoa học tự nhiên và khoa học kỹ thuật); đặc biệt chú trọng đào tạo các kỹ sư thực hành, kỹ sư thiết kế, kỹ sư công nghệ có trình độ cũng như các cán bộ quản lý kinh tế, quản lý xã hội, quản lý khoa học và kỹ thuật có tài năng. Mặt khác phải đẩy mạnh hơn nữa việc đào tạo đội ngũ công nhân kỹ thuật, công nhân lành nghề, đội ngũ nông dân lao động tiên tiến và có kỹ thuật; có chính sách để sử dụng tốt hơn, chăm lo đầy đủ hơn đến đời sống vật chất và tinh thần của đội ngũ này.

Khoa học là sự nghiệp của quần chúng. Vì vậy, tinh thần chủ động và sức mạnh sáng tạo của quần chúng, tiềm lực tinh thần và trí tuệ, trình độ làm chủ kỹ thuật và công nghệ, năng lực tổ chức và kỹ năng thực hành của hàng triệu người – từ những người lãnh đạo và quản lý cấp cao của Đảng và Nhà nước đến mỗi đảng viên, cán bộ, công nhân, nông dân và trí thức XHCN là nền tảng, là động lực và là nguồn dự trữ chủ yếu để thực hiện chiến lược ổn định và đẩy nhanh sự phát triển kinh tế và xã hội, thực hiện công nghiệp hoá XHCN và xây dựng thành công CNXH ở nước ta.

Sự nghiệp xây dựng CNXH ở nước ta ngày càng phát triển. Sự nghiệp ấy đặt ra những đòi hỏi ngày càng cao đối với nhân dân lao động, đối với mỗi con người Việt Nam. Vì vậy, con người Việt Nam mới phải tích cực và chủ động vươn lên, cải tiến và phát triển không ngừng lối suy nghĩ cũng như cách làm việc: Đổi mới tư duy, đôÃi mới phong cách công tác, xây dựng nếp sống mới.

Trong hơn nửa thế kỷ qua, trong thực tiễn chiến đấu và xây dựng, Đảng ta đã từng bước nắm vững phương pháp tư duy của chủ nghĩa Mác – Lênin. Ngày nay, trước tình hình mới, chúng ta cần phát triển phương pháp tư duy ấy lên một trình độ mới. Tư duy ấy đòi hỏi phải có nhận thức sâu sắc rằng: Khoa học là động lực thúc đẩy tiến lên và cốt lõi của tư duy ấy không phải cái gì khác hơn là phải phát hiện ra các hệ thống quy luật – từ những quy luật chung trong tình hình chung đến quy luật cụ thể trong từng tình hình cụ thể. Sự vật luôn luôn đổi mới đòi hỏi chúng ta phải phát hiện được những quy luật trong tình hình mới.

Nói đến tư duy khoa học cũng tức là nói đến sự cần thiết không những phải tìm hiểu thế giới mà còn phải cải tạo thế giới. Cần thấm nhuần sâu sắc luận điểm rất cơ bản mà từ lâu Mác đã khẳng định: Trình độ phát triển kinh tế – xã hội của một nước không phải tùy thuộc trình độ hiểu biêÁt khoa học ở nước ấy mà bằng trình độ ứng dụng thành tựu khoa học và tiến bộ kỹ thuật vào sản xuất và đời sống. Chúng ta đều biết rằng, nước Mỹ thường dẫn đầu trong các phát minh của khoa học tự nhiên, nhưng chính Nhật Bản lại là nước đã đi trước trong việc làm chủ và vận dụng các phát minh ấy, tạo nên những tiến bộ vượt bậc về kỹ thuật và công nghệ. Nước ta là một nước đang phát triển, chúng ta càng phải đặt lên hàng đầu vấn đề ứng dụng thành tựu khoa học và tiến bộ kỹ thuật vào sản xuất và đời sống; bao gồm cả những thành tựu khoa học và tiến bộ kỹ thuật đã kết luận ở nước ta cũng như ở các nước trên thế giới. Nghiên cứu cơ bản cần phải được định hướng vào đối tượng cụ thể là con người Việt Nam, điều kiện thiên nhiên nhiệt đới của nước ta và yêu cầu tạo nên cơ sở để làm chủ các kỹ thuật và công nghệ mới.

Tư duy mới là phải nhạy bén với cái mới, biết tiếp thu cái mới, cái tiên tiến, chống lại lối suy nghĩ cũ kỹ, lỗi thời. Muốn đưa nền kinh tế – xã hội nước ta tiến lên, chúng ta không thể dừng lại ở cái cũ, cái hiện nay, mà phải thấy trước những nhu cầu mới của cuộc sống, phát hiện những quy luật mới, những khả năng mới của khoa học, kỹ thuật và công nghệ. Từ đó, mà hướng mọi hoạt động khoa học vào những cái mới, tạo điều kiện cho những mầm mống mới nảy sinh và phát triển. Cho nên, những lề thói bảo thủ, an phận là kẻ thù của khoa học. Tư tưởng tiến công thuộc về bản chất của tư duy khoa học.

Tri thức khoa học bao gồm những giá trị tri thức không những của dân tộc ta mà của cả loài người tiến bộ. Hơn nữa, trong điều kiện về khoa học cũng như về kỹ thuật và công nghệ, nước ta còn ở trong tình trạng trì trệ và lạc hậu, thì chúng ta càng phải biết coi trọng và tiếp thu những thành tựu khoa học và tiến bộ kỹ thuật của thế giới. Cách mạng khoa học – kỹ thuật hiện đang phát triển với nhịp độ cao. Tuy duy khoa học của chúng ta, phải nhìn lên phía trước, nhanh chóng tiếp thu những phát minh của thời đại.

Tư duy mới, phong cách mới. Khi nói đến phong cách công tác, các nhà kinh điển của chủ nghĩa Mác – Lênin thường nói đến tinh thần cách mạng Nga và đầu óc thực tế Mỹ. Trải qua lịch sử lâu đời, con người Việt Nam đã tự rèn luyện lấy một phong cách sống và làm việc đầy tinh thần tiến thủ và chứa đựng khả năng hành động thực tiễn lớn. Hiện nay, trong tình hình mới, để xây dựng xã hội mới, nền kinh tế mới, con người mới Việt Nam cần có tiếp tục sự đổi mới về phong cách.

Chúng ta đã từng nói nhiều đến sự cần thiết phải đổi mới phong cách làm việc, tác phong công tác. Nhưng cũng từ lâu đã tồn tại dai dẳng một tác phong cực kỳ tiêu cực, đó là tác phong nói mà không làm. Chúng ta thử điểm lại những nghị quyết hay quyết định từ hơn một thập kỷ lại đây. Biết bao vấn đề chúng ta đã đề ra như là những yêu cầu cấp bách, nghị quyết sau tiếp theo nghị quyết trước, mà cuối cùng, việc tổ chức thực hiện vẫn không đưa lại hiệu quả gì hoặc chỉ đưa lại hiệu quả không đáng kể. Nhiệm vụ đề ra càng cấp thiết thì tổ chức thực hiện càng chậm chạp. Do vậy, nói đến tác phong công tác, thì trước hết, phải nói đến phong cách lời nói đi đôi với việc làm, nói là làm, nói ít làm nhiều. Cần lên án cái tác phong xấu xa nói mà không làm, phải bài xích nó, xóa bỏ nó đi.

Trong nghiên cứu khoa học, phải xây dựng phong cách học đi đôi với hành, lý luận phải gắn liền với thực tiễn. Có học hàm học vị để đánh giá trình độ của cán bộ là cần thiết. Nhưng cần phải đấu tranh kiên quyết chống lại lối học "khoa cử", chỉ biết chạy theo và coi trọng văn bằng học vị mà coi nhẹ thực hành, coi nhẹ kỹ thuật và công nghệ. Bởi vì, nền kinh tế và xã hội của nước ta sẽ tiến lên nhanh hay chậm là tùy thuộc ở chỗ khoa học thông qua kỹ thuật và công nghệ, thông qua các hình thức và phương pháp quản lý đã tác động như thế nào vào nền sản xuất, vào mọi mặt của đời sống kinh tế và xã hội. Hơn nữa, chỉ có gắn liền với thực tiễn thì khoa học mới có thể phát triển được. Khoa học phải trở thành "một chức năng của quá trình sản xuất", "nền sản xuất, trở thành phạm vi ứng dụng của khoa học, thành một nền sản xuất khoa học thực nghiệm sáng tạo ra của cải vật chất".2

Từ một nền sản xuất nhỏ lạc hậu, lao động phần lớn mang tính chất thủ công, tiến thẳng lên CNXH, chúng ta không chỉ thiếu một cơ sở vật chất kỹ thuật của CNXH – một nền công nghiệp sản xuất lớn hiện đại, mà còn thiếu cả phong cách làm việc, tác phong công tác của con người lao động trong nền sản xuất lớn. Bởi vậy, cần phải xây dựng cho được phong cách làm việc khoa học, tác phong công tác của giai cấp công nhân – tác phong công nghiệp. Ra quyết định thì phải có cơ sở khoa học, dựa vào kết quả của điều tra nghiên cứu, tránh lề thói tùy tiện. Thực hiện quyết định thì phải có tổ chức, có kế hoạch, có kỷ luật, có kiểm tra. Phong cách công tác mới phải coi "kỷ luật lao động là then chốt của toàn bộ công cuộc xây dựng kinh tế của CNXH".

Đội ngũ cán bộ khoa học và kỹ thuật của chúng ta trong hoạt động của mình, phải cùng với nhân dân lao động xây dựng nên nếp sống mới, một nếp sống mang đầy đủ tính ưu việt của CNXH và truyền thống tốt đẹp của dân tộc. "Sống, học tập và làm việc theo gương Bác Hồ vĩ đại". Sống giản dị, lành mạnh; cần kiệm, liêm chính, chí công, vô tư.

Khoa học là bản chất của sự vật. Ngay trong cuộc sống hàng ngày, người cán bộ khoa học phải biết tôn trọng thực chất; tránh ba hoa, hình thức, phô trương; phải cách mạng, khoa học, trung thực, đoàn kết. Luôn luôn đoàn kết và hợp tác, tạo điều kiện cho mọi tài năng phát triển, nhất là đối với các cán bộ khoa học trẻ. Biết tập hợp lực lượng và hành động thống nhất vì sự nghiệp chung, vì lợi ích chung. Đồng thời kiên quyết chống mọi biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân, chủ nghĩa cơ hội trong hoạt động khoa học và kỹ thuật. Tổ chức công việc một cách khoa học, làm việc có kỷ luật, có kỹ thuật, có năng suất và hiệu quả cao. Hăng say học tập và nghiên cứu, hăng say ứng dụng và triển khai vào thực tiễn cuộc sống. "Học, học nữa, học mãi !". Học để hiểu biết và hiểu biết là để hành động. Hành động có lý tưởng và mục đích rõ ràng: "Vì độc lập tự do, vì CNXH, vì hạnh phúc của nhân dân".

SOURCE: TẠP CHÍ HOẠT ĐỘNG KHOA HỌC SỐ 539, THÁNG 4 NĂM 2004

Advertisements

4 Responses

  1. “Đầy tớ” đấm nhân dân và công nghệ “phát chẩn” hiện đại
    (Tác giả Trực Ngôn – Nguồn: http://www.tuanvietnam.net/2010-04-16-day-to-dam-nhan-dan-va-cong-nghe-phat-chan-hien-dai)

    “Đầy tớ” đánh bạc, “đầy tớ đấm vỡ mũi nhân dân” và chỉ mình nhà “đầy tớ” có điện trong khi nhân dân chịu cảnh tối tăm…Một loạt sự vụ của các ông quan “đầy tớ dân” thời hiện đại mà Phát ngôn hành động ấn tượng điểm ra tuần này. Chỉ hi vọng đừng có nhiều thêm những “con sâu làm rầu nồi canh” như thế.

    Đừng để “sâu” nhiều hơn rau

    Hôm 28 tháng 2, lực lượng cảnh sát hình sự Công an tỉnh Vĩnh Phúc đã bắt quả tang một sới bạc lớn ngay cạnh trụ sở Công an phường Trưng Trắc (Thị xã Phúc Yên), thu giữ hơn 40 triệu đồng và nhiều loại tài sản khác. Các con bạc bị bắt quả tang phần lớn là những cán bộ trong các cơ quan công quyền của tỉnh Vĩnh Phúc: ông Nguyễn Văn Bình, Phó giám đốc Sở Công thương, nguyên Bí thư Thị ủy Phúc Yên; Trần Hồng Điệp, cán bộ Thị ủy Phúc Yên…

    Nhiều cán bộ ở Phúc Yên đã từng nghe ông Nguyễn Văn Bình khi còn là Bí thư Thị ủy Phúc Yên lên tiếng rao giảng về đạo đức cách mạng của những đảng viên. Ông nói khá hay, khá hùng hồn. Và rồi sau những bài diễn thuyết ấy, ông bước đến sới bạc và mặt mũi “lúc đỏ lúc xanh” với cơn khát bạc của mình.

    Các con bạc bị bắt quả tang phần lớn là những cán bộ trong các cơ quan công quyền của tỉnh Vĩnh Phúc (Ảnh minh họa nguồn: baomoi.com)

    Không ít cán bộ cấp dưới ông Bình biết chuyện ông đánh bạc nhưng đố họ dám nói ra. Nếu không có việc công an bắt quả tang ông nguyên Bí thứ Thị ủy này đang đánh bạc mà một người dân hay cán bộ cấp dưới của ông gặp những người có trách nhiệm báo cáo rằng ông ấy có biểu hiện tiêu cực thì có lẽ … “xong đời” luôn. Người dân kia hay cán bộ kia sẽ bị quy vào tội vu khống cán bộ. Bởi một đồng chí Bí thư Thị ủy không thể là một kẻ hư hỏng. Nhưng sự thật vẫn là sự thật.

    Thế mà khi tôi nói về điều này thì một ông bạn tôi bây giờ cũng làm cán bộ lãnh đạo cấp Vụ tỏ ra rất khó chịu. Anh ấy nói với tôi rằng “Vì ông là bạn nên tôi nhắc ông hãy cẩn thận không rơi vào cái bẫy của kẻ xấu”. Rồi ông bảo tôi đó chỉ là “con sâu bỏ rầu nồi canh”.

    Tôi cũng nổi giận nói với bạn mình rằng: “Sao đến lúc này mà những người có trách nhiệm lớn đối với đất nước như ông vẫn nói cái bài “con sâu bỏ rầu nồi canh” hay là “trường hợp cá biệt”. Thưa ông bạn Vụ trưởng, đúng là con sâu bỏ rầu nồi canh nhưng bây giờ nhiều sâu quá. Đừng để đến lúc sâu nhiều hơn rau thì không cứu nổi đâu”.

    “Đầy tớ” đấm nhân dân và chỉ mình nhà “đầy tớ” có điện

    Một “đầy tớ” cấp Phó chủ tịch huyện “xuống tấn” đấm vào mặt một nhân dân đã… già

    Bạn có tin không? Không muốn tin.

    Bạn có muốn nghe không? Nghe nhiều rồi mệt lắm.

    Bạn có muốn lên tiếng không? Phải lên tiếng.

    Nhân dân ấy có tên trong chứng minh thư là Nguyễn Thị Chiến, 61 tuổi, ở khu phố 9, thị trấn Mộc Hóa, Long An. Một hôm, nhân dân đưa hai cháu nhỏ đi chơi đến gian hàng đu quay của gia đình ông Phó chủ tịch Trần Hoài Bảo. Vì hai tay bế hai cháu nhỏ khó mua vé nên bà rất mừng khi nhìn thấy một người đàn ông mặt mày phương phi, trang phục chỉnh tề nghĩ đó là người có học và nhân hậu bèn nhờ mua giúp vé. Nhưng cái ông có vẻ có học và nhân hậu này hất hàm hỏi “Bà biết tôi là ai không?”.

    “Nhân dân” Nguyễn Thị Chiến (Ảnh nguồn: baomoi.com)

    Than ôi, nhân dân đã không nhận ra đó là “đầy tớ” của mình. Họa lớn, họa lớn. Bà đã mắc một sai lầm chết người là dám nhờ “đầy tớ” mua giúp vé cho hai cháu nhỏ, những mần non của đất nước, những công dân tương lai của đất nước như nhiều “đầy tớ” vẫn thường lên tiếng. Bà đã không thể sửa chữa được lỗi lầm của mình nữa. Bà đã xúc phạm “đầy tớ” . Hậu quả đến ngay lập tức từ sai lầm của nhân dân: một quả đấm thoi đúng mặt nhân dân 61 tuổi như phim cao bồi Mỹ. (Đất Việt)

    “Có biết ta là ai không?”. Đấy là câu hỏi có thể thành lời hoặc thể hiện bằng nhiều động tác khác nhau mà chúng ta thường gặp ở không ít “đầy tớ” tại nơi công sở của “đầy tớ”. Đó là thói hồng hách, cửa quyền, đè nén nhân dân của không ít “đầy tớ” mà chúng ta đã, đang và tiếp tục lên tiếng.

    Rồi sau đó, “đầy tớ” mang 5 triệu đến và xin lỗi nhân dân. Nhân dân 61 tuổi này đã xin rút đơn khiếu lại “đầy tớ” đấm vào mặt mình. Lại là tiền hay nói cách tế nhị hơn lại phong bì.

    Ha ha ha…

    Xin đừng ai nghĩ rằng nhân dân vì tiền mà bỏ qua việc đó. Nhân dân bỏ qua là vì lời xin lỗi của “đầy tớ”. Nhân dân đã từng tha thứ cho những “đầy tớ” chỉ bởi một lời xin lỗi không thôi.

    Thưa ông bạn Vụ trưởng của tôi, lại thêm một “con sâu” nữa nhé. Tôi không có ý vạch lá tìm sâu mà là sâu cứ bò ngang nhiên trên mặt lá rau đấy chứ. Ông nhìn thấy, tôi nhìn thấy và muôn người đều nhìn thấy.

    Và đây lại thêm một chuyện nữa. Một ngày cả thành phố Mỹ Tho, Tiền Giang bị cắt điện. Thế nhưng có một nơi điện vẫn sáng tưng bừng mà không phải do dùng máy phát cá nhân. Nơi nào vậy ?

    Chắc đó là trụ sở công an hay doanh trại quân đội, những lực lượng phải thường trực chiến đấu? Không phải.

    Chắc đó là bệnh viện nơi có những bệnh nhân nếu thiếu điện cho các phương tiện hô hấp hay phẫu thuật hoạt động thì có thể cướp đi trong chớp mắt sinh mệnh con người? Không phải.

    Chắc đó là trường học, nơi những chủ nhân tương lai của đất nước đang dùi mài kinh sử? Không phải.

    Nơi sáng điện trong khi tất cả mất hết là nhà của một cá nhân. Nhà của cá nhân nào mà được ưu tiên như đối với Hoàng Đế vậy? Xin thưa, là nhà một “đầy tớ” của nhân dân, nhà ông Lưu Thanh Nam, Giám đốc Điện lực Tiền Giang. Và một số gia đình nhân dân xung quanh nhà ông “đầy tớ” này có điện vì được “ăn theo” trong khi đó thì những cơ quan vô cùng quan trọng kể trên lẽ ra không thể thiếu điện. (Tuổi Trẻ)

    Nhà của ông “đầy tớ” Lưu Thanh Nam cũng như nhà của muôn người dân khác. Vì vậy có mất điện trong vài giờ đồng hồ cũng chưa có gì nguy cấp. Thôi thì, những “đầy tớ” như ông Nam kia làm gì thì làm dân đâu dám nói. Nhưng sao ông không gương mẫu một chút cho ra vẻ “đầy tớ” đồng cam cộng khổ với nhân dân. Nhưng kiểu “quan cách” của nhiều ông bà “đầy tớ” nhân dân đã quen rồi nên mới ngang nhiên như thế. Hình ảnh ấy giống như một người lớn trong gia đình cứ ngồi ăn tì tì những sơn hào hải vị trong khi đó các thành viên khác thì đói lả ngồi nhìn.

    Liệu nhân dân có tin một “đầy tớ” của mình không chịu chia sẻ một chút khó khăn hay chỉ giả vờ chia sẻ một chút khó khăn ấy thôi với nhân dân là một “đầy tớ” thực sự hay chỉ là một “ông chủ” ? Lại nhớ đến truyện ngắn Vỡ đê mà chúng ta vẫn giảng dạy cho học sinh hết thế hệ này đến thế hệ khác.

    Chuyện kể về một ông quan phụ mẫu ngồi chơi tổ tôm trong khi nước dâng lên và nguy cơ đê vỡ. Lính chạy vào bẩm báo nhưng ông quan ấy chẳng mảy may xúc động và cũng chẳng chỉ đạo hộ đê hay giúp dân sơ tán khỏi vùng nước nguy hiểm mà đang chúi cái bộ mặt đầy mỡ để ù này… ù này. Và trong khi ông quan phụ mẫu đang say sưa với những quân bài tổ tôm thì muôn dân đang kêu khóc và bị nước cuốn đi trong đêm mưa gió tối tăm ở ngoài kia.

    Ban Tuyên giáo Trung ương ơi, bênh tụi em với!

    Sáng ngày 8 tháng 4, trong cuộc họp báo định kỳ của thành phố Cần Thơ, Phó Bí thư Thành ủy Cần Thơ Phạm Thanh Vận phát biểu: “Vụ án Nông trường Sông Hậu không phải của Cần Thơ. Vụ án này, Ban Chỉ đạo phòng, chống tham nhũng Trung ương cho rằng là một trong 17 vụ tham nhũng nghiêm trọng, cần tập trung giải quyết…”

    Sao vụ án này lại không phải của Cần Thơ khi chính các cơ quan luật pháp tiến hành điều tra và xét xử vụ này là thuộc quyền quản lý của Cần Thơ. Việc chỉ đạo từ Ban Chỉ đạo phòng, chống tham nhũng Trung ương, theo tôi, là việc đương nhiên. Bởi đây là vụ án phức tạp chứ chưa hẳn là vụ án nghiêm trọng. Nhưng chuyện đó ta hãy tạm gác sang một bên.

    Việc mà dư luận quan tâm là sau khi Cần Thơ xử vụ án này thì Viện KSNDTC đánh giá là có nhiều sai lầm, thiếu sót nghiêm trọng. Từ “nghiêm trọng” có lẽ dùng ở đây mới là đúng. Nếu sự việc đúng như Viện KSNDTC đánh giá thì các cơ quan chức năng của Cần Thơ phải trả lời rành mạch trước pháp luật và dư luận.

    Trong cuộc họp báo này, Phó Bí thư Thành ủy Cần Thơ nói một câu làm nhiều người ngơ ngác : “Chúng tôi cũng đang đề nghị Ban Tuyên giáo Trung ương chỉ đạo định hướng dư luận về vụ Nông trường Sông Hậu”. Xin thưa đồng chí Phó Bí thư Thành ủy Cần Thơ, một trong những yêu cầu của Đảng đối với báo chí là phải phản ánh đúng sự thật cho dù người ấy là ai và không được bao che, bôi nhọ hay xuyên tạc.

    Về việc phản ánh vụ án Nông trường Sông Hậu, báo chí đang đưa tin đúng sự thật theo công bố của các cơ quan luật pháp. Lúc đầu, cơ quan luật pháp ở Cần Thơ xử bà Ba Sương ra sao báo chí đã đưa đúng vậy. Rồi đến khi Viện KSNDTC phát hiện ra những sai lầm nghiêm trọng trong việc xét xử vụ án thì báo chí cũng đưa tin theo đúng những gì mà Viện KSNDTC cung cấp. Mà việc phát hiện ra những điều bất ổn trong điều tra và xử án ở Cần Thơ có một phần công của báo chí.

    Vậy đồng chí Phó Bí thư Thành ủy Cần Thơ muốn ban Tuyên giáo Trung ương định hướng báo chí theo hướng nào? Chẳng lẽ ban Tuyên giáo Trung ương lại định hướng báo chí bao che sự thật sao?

    Với nhiều người dự cuộc họp báo đó, thì câu nói của đồng chí Phó Bí thư Thành ủy Cần Thơ mà tôi vừa trích ở trên giống như câu : “Ban Tuyên giáo Trung ương ơi, bênh tụi em với !

    “Điều bất thường” phải được dịch ra là “rất bình thường”

    Cầu Thăng Long vừa khánh thành thì xuất hiện những vết nứt có thể đủ cho một con gà chui xuống làm ổ đẻ. Và những người có trách nhiệm dửng dưng trả lời là do “thời tiết thất thường”. Chuyện này phải đưa vào tuyển tập tiếu lâm hiện đại thế giới.

    Còn bây giờ đến con đường cao tốc hiện đại nhất Việt Nam (Thành phố Hồ Chí Minh – Trung Lương) mới đưa vào xử dụng được hai tháng lại bị lún. Và những người có trách nhiệm lại trả lời là ” hoàn toàn bình thường”.

    Trong khi đó, ông Phan Phùng Sanh – Phó chủ tịch thường trực Hiệp hội Khoa học kỹ thuật xây dựng TP.HCM – nhận xét : việc đường cao tốc mới đưa vào khai thác hơn 2 tháng mà đã lún, chứng tỏ việc thiết kế, thi công có thiếu sót.

    Vậy thiếu sót ở đây là thiếu sót gì? Giá con đường cao tốc ấy hay những công trình khác đã được xây dựng giống như một chiếc bánh để bóc ra cho mọi người thấu hiểu bên trong. Cho dù sai sót ở thiết kế hay thi công thì cũng là những nguy hiểm quá lớn trong nhiều nghĩa.

    Ông Phan Phùng Sanh – Phó chủ tịch thường trực Hiệp hội Khoa học kỹ thuật xây dựng TP.HCM

    Chúng ta đang bắt đầu xây dựng một đất nước hiện đại với những công trình khổng lồ. Nếu cứ làm ăn như thế này đến lúc nào đó chúng ta phải đập đi những công trình hàng ngìn, hàng vạn tỉ để…làm lại. Tôi thực sự không còn nhiều niềm tin vào sự trung thực trong công việc của chúng ta. Thực tế đã xác thực không ít công trình bị rút ruột. Trong xây dựng, đặc biệt xây dựng những công trình lớn, nếu người xây dựng chỉ rút ngắn một công đoạn thôi thì sẽ lãi được rất nhiều và cũng đặt vào đó một quả bom nổ chậm rất to.

    Chúng ta đang làm ra rất nhiều loại sản phẩm với sự tham lam và vô trách nhiệm. Ngay cả cái gọi là “sản phẩm người” như xã hội lên tiếng cũng được làm ra với một “công nghệ” sai và một thái độ thiếu trách nhiệm. Vì thế mà chúng ta đã cười ra nước mắt khi có những học sinh lớp 6 mà đọc chưa thông viết chưa thạo. Rồi hàng trăm, hàng ngàn bằng thạc sỹ, tiến sỹ không rởm vì chữ ký thật và dấu son thật nhưng người được cấp bằng có một kiến thức rởm.

    Nhưng điều quái lạ nhất là khi những người có trách nhiệm bắt buộc phải thừa nhận sự thật mà xã hội lên tiếng nhưng lại gọi đó là chuyện ” bình thường” hoặc đổ lỗi cho những nguyên nhân bi hài và ngây ngô.

    Từ điển mới: Quy hoạch có nghĩa là chia lô

    Đây có lẽ là lời chú giải trong từ điển từ vựng tiếng Việt hiện đại sắp xuất bản. Quả thực, đời sống hiện đại đã sinh ra rất nhiều từ vựng mới. Những từ vựng mới không phải do các nhà ngôn ngữ học tìm ra mà do những chuyện lạ lùng trong đời sống xã hội sinh ra. Và từ vựng ” quy hoạch có nghĩa là Chia lô” là một trong hàng trăm ví dụ.

    Hầu hết những người dân thủ đô đều biết : trong khi việc thực hiện quy hoạch chung Hà Nội còn đang lấn cấn nhiều việc và quy hoạch chung chưa ra thì Hà Nội đã bị cắt xén thành hàng trăm dự án béo bở cho các đại gia bất động sản. Quy hoạch chung chưa xong thì Hà Nội đã nhanh tay ký phê duyệt cho Hàn Quốc đầu tư gần 500 triệu USD làm khu đô thị Tây Hồ Tây (khu vực dự kiến làm trung tâm hành chính quốc gia), khiến cho Trung tâm hành chính quốc gia có khả năng dời về tận… Ba Vì thậm chí về tận… Mười Vì.

    Chưa hết, sau khi vài dự án xây cao tầng quanh Hồ Gươm bị dư luận công kích kịch liệt thì mới đây, Hà Nội lại thỏa thuận cho Tập đoàn Điện lực lập dự án Trung tâm Thương mại tại phố Trần Nguyên Hãn và phố Lý Thái Tổ (tuy có độ lùi xa mép nước Hồ Gươm nhưng vẫn là ven đường Đinh Tiên Hoàng trong không gian Hồ Gươm) với chiều cao 24m và 32m.

    Với những người có bệnh tiền đình sẽ không theo dõi nổi sự biến ảo đến chóng mày hoa mắt của cái gọi là quy hoạch này. Cả thành phố có mấy cái hồ lớn đang đầy nguy cơ cạn nước, ô nhiễm, bị san lấp….thế mà bây giờ lại thêm các ông bà dự án chỉ chực lao vào ăn tươi nuốt sống.

    Nhiều cụ già mà chủ yếu là các cán bộ, trí thức về hưu tập dưỡng sinh bên Hồ Gươm không mấy buổi sáng là không bàn chuyện về các công trình đã xây, sắp xây và xắp bị các dự án xâm lược xung quanh cái hồ nước vốn thơ mộng và đầy huyền tích này. Các cụ nói đùa chua chát rằng : cuộc chiến giữa những người bảo vệ vẻ đẹp và sự sống còn của Hồ Gươm với các ông bà dự án là cuộc chiến giằng co. Những người bảo vệ Hồ Gươm cứ chặn được cuộc tấn công này của đội quân dự án thì lại bị để thủng phòng tuyến ở mức độ to hơn bởi một cuộc tấn công khác. Rồi các cụ kết luận : quân mình yếu hơn vì làm gì có “đạn”, chắc chỉ chống cự được ít thời gian nữa thôi.

    Chuyện của các cụ tập dưỡng sinh bên Hồ Gươm làm tôi nhớ lại một công trình văn hoá được xây dựng từ lâu ở khu tôi ở. Đấy là một mảnh đất rộng và ở vào một vị thế vô cùng đẹp. Nhưng một ngày máy ủi ầm ầm lao đến san bằng cái công trình đó văn hoá đó. Một tập đoàn các đại gia nhiều năm trước đã đứng nhìn nó với nỗi “khát thèm” như lửa cháy. Cuối cùng thì họ đã chiếm được mảnh đất ấy cho dù những người làm việc trong cái công trình văn hoá kia và nhân dân ra sức phản đối. Những người dân đang sống cạnh khu đất ấy như tôi bây giờ đang nơm nớp lo rằng : đến một ngày nào đó, các đại gia của tập đoàn kia sẽ chiếm nốt dãy nhà của chúng tôi dưới cái tên “quy hoạch”. Họ sẽ đuổi chúng tôi đi đâu là tuỳ họ. Nếu chúng tôi lên tiếng sẽ có thể bị quy là chống lại chủ trương quy hoạch của thành phố.

    Tôi nói ra những điều trên và kể những chuyện trên mà thấy cuộc đời sao vô lý đến thế. Cái nguyên lý, nguyên tắc về môi trường quanh hồ nước, quanh công viên, quanh những di tích lịc sử và văn hoá, quanh trường học đối với mọi quốc gia trên thế giới là lẽ tất nhiên, là luật pháp, là văn hoá sống. Thế nhưng ở ta nó chẳng thành cái nguyên lý, nguyên tắc gì cả. Bởi thế mà nhìn thành phố của chúng ta lúc nào cũng luộm thuộm và đầy thói tuỳ tiện.

    Xoá đói, giảm nghèo – hay ” phát chẩn” thời hiện đại

    Tại phiên họp thứ 30 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội sáng ngày 12 tháng 4, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc Ksor Phước, trên cương vị Trưởng đoàn giám sát Chương trình xóa đói giảm nghèo qua Chương trình 135 giai đoạn 2 (2006 – 2010) nhận xét :khó có thể đạt được, còn có những con số ” chưa đủ tin cậy”.

    Chủ nhiệm Ủy ban Về các vấn đề xã hội Trương Thị Mai

    Chủ nhiệm Ủy ban Về các vấn đề xã hội Trương Thị Mai đặt ra hàng loạt câu hỏi và nhấn mạnh liệu việc đầu tư cho xóa đói giảm nghèo như thời gian qua có tạo ra sự trông chờ ỷ lại hay không. Bà cũng tỏ rõ băn khoăn trước thực tế nhiều xã càng khó khăn tỷ lệ giảm nghèo càng nhanh, nhưng giảm nhanh thì tái cũng nhanh. Và Phó chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng cũng đặt câu hỏi liệu có bệnh thành tích đằng sau các con số báo cáo hay không?

    Tại kỳ họp Quốc hội thứ sáu (cuối năm 2009) tỷ lệ hộ nghèo cuối năm 2009 còn khoảng 11% (theo báo cáo của Chính phủ) cũng là con số được nhắc đến rất nhiều lần tại các phiên thảo luận về tình hình kinh tế, xã hội. Tuy nhiên, dường như không có mấy vị đại biểu của dân tin vào tính xác thực của nó. Thậm chí, một số ý kiến đã thẳng thừng bác bỏ và cho rằng trên thực tế tỷ lệ hộ nghèo chắc chắn cao hơn. (VnEconomy).

    Không thể phủ nhận công cuộc xóa đói giảm nghèo của chúng ta đã đạt được những thành tựu rất ấn tượng. Việt Nam luôn được quốc tế ngợi ca như một điển hình đi đầu trong công cuộc giảm nghèo của các nước dang phát triển.

    Những băn khoăn và nghi vấn của những người có trách nhiệm cao nói trên đã đặt ra câu hỏi phải chăng công cuộc xoá đói giảm nghèo ở một số địa phương đang bị làm “ảo thuật” ở một mức độ nào đấy?

    Một trong những trò “ảo thuật” là chủ nghĩa thành tích. Mà bản chất của chủ nghĩa thành tích chính là sự nói dối. Tôi nhớ cách dây hai năm, tỉnh Bạc Liêu đã phải ra quyết định rút danh hiệu Gia đình văn hoá của 597 gia đình. Việc đó có cùng bản chất với hành động sau một đêm ngủ tỉnh dậy, hàng trăm gia đình ở quận Hà Đông thấy nhà mình đã “bị” đóng biển bắt làm Gia đình văn hoá. Thế rồi, khi chúng ta áp dụng các nguyên tắc thi tốt nghiệp THPT thì phát hiện ra tỷ lệ tốt nghiệp thấp đến mức kinh hoàng. Những hành động đó phải gọi đúng tên thì chính là trò dối trá.

    Nay chuyện xoá đói giảm nghèo cũng đang có những vấn nạn tương tự. Trung ương rót tiền về một địa phương. Địa phương đó mang tiền chia cho mỗi gia đình một tí. Thế là địa phương ghi ngay vào sổ những gia đình đã được xoá đói giảm nghèo và báo cáo lên trên. Bản chất của việc xoá đói giảm nghèo kiểu đó chẳng khác gì “phát chẩn” thời hiện đại. Nghĩa là phát cho dân ít tiền để đong gạo và quét vôi làm mới ngôi nhà ọp ẹp của mình.

    Bản chất thực sự của xoá đói giảm nghèo là sự hỗ trợ ban đầu như những điều kiện cần để người dân từ đó phát triển kinh tế. Điều cốt yếu của xoá đói giảm nghèo là phải có một hoạch định mang tính chiến lược cho những gia đình, cho những địa phương từng bước phát triển kinh tế. Lãnh đạo các địa phương đó phải nghiên cứu một cách kỹ lưỡng tiềm năng và những lợi thế của của địa phương và quyết định một cách sáng suốt hướng đi cho địa phương đó.

    Nếu không làm được như thế, thì chúng ta sẽ không bao giờ có thể xoá đói giảm nghèo một cách thực sự. Vì như bà Trương Thị Mai nói xoá đói giảm nghèo rất nhanh nhưng tái đói nghèo cũng nhanh không kém. Để sau đó một vài năm, địa phương lại lên một danh sách những hộ nghèo cần xoá và đòi hỏi Trung ương rót tiền xuống để xoá, rồi lại rót tiền và lại rót….

    Và như thế, biết bao giờ chúng ta thoát ra được khỏi cái vòng luẩn quẩn của đói nghèo?

  2. Diễn đàn này đâu có mang mùi chính trị đến thế. Nhưng con nhà Luật cũng thích đọc cái thể loại này đấy. Chúc mừng bác QLVN có bài viết bổ xẻ, móc máy rất hay. Bác có chuyên trang thông tin cá nhân nào thì giới thiệu e ghé chơi.

    • Trước hết khẳng định với bạn tôi không bài viết trên không phải do tôi viết, tôi đã trích rõ nguồn. Thứ hai, tôi không cho rằng bài viết này là bổ xẻ, máy móc mà hoàn toàn có tính logic và phản biện rất cao.

    • Trước hết khẳng định với bạn bài viết trên không phải do tôi viết, tôi đã trích rõ nguồn. Thứ hai, tôi không cho rằng bài viết này là bổ xẻ, máy móc mà hoàn toàn có tính logic và phản biện rất cao.

Gửi phản hồi

Học luật để biết luật, hiểu luật, vận dụng luật và hoàn thiện luật
%d bloggers like this: