Bạn sinh ra là một nguyên bản. Đừng chết đi như một bản sao (Khuyết danh)

THỰC TIỄN TỐ TỤNG: NHIỀU QUI ĐỊNH “TRÓI TAY” TÒA

THANH TÙNG – HỒNG TÚ

Ngoài những vướng mắc như tòa có nên công nhận việc hòa giải tiền tố tụng, đương sự được kiện ở đâu…, nhiều vấn đề khác cũng được các thẩm phán nêu ra trong thực tiễn xét xử án thương mại.

Theo Chánh án TAND tỉnh Sóc Trăng Dương Công Lập, Bộ luật Tố tụng dân sự hiện đang có nhiều quy định làm khó tòa.

Luật làm khó tòa

Chẳng hạn, luật quy định chỉ có thể xét xử vắng mặt sau khi tòa phải tống đạt hợp lệ hai lần cho đương sự. Điều này làm cho đương sự có thói quen là chờ đến… lần triệu tập thứ hai mới chịu có mặt.

Phó Chánh án TAND TP.HCM Trần Văn Sự nói nên bỏ hẳn quy định triệu tập hợp lệ hai lần. Nếu các tòa đã làm tròn trách nhiệm tống đạt hợp lệ đến đương sự mà đương sự vẫn không tới (trừ trường hợp có lý do chính đáng) thì tòa giải quyết vắng mặt luôn. Có như vậy thì mới mong nâng cao tinh thần hợp tác của đương sự.

Ngoài ra, thực tế hiện nay có nhiều trường hợp buộc phải tạm đình chỉ giải quyết vụ án để chờ kết quả giám định chất lượng công trình xây dựng, giám định giá, giám định thiệt hại… nhưng luật chưa quy định. Do đó, tới đây những trường hợp như vậy cần phải sớm đưa vào luật.

Sửa việc áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời

Nhiều thẩm phán còn băn khoăn rằng quy định về áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời còn những điểm chưa hợp lý.

Đại diện TAND quận 11 (TP.HCM) nói quy định chỉ được kê biên tài sản có giá trị tương đương hoặc thấp hơn nghĩa vụ của bị đơn đang gây khó cho tòa. Bởi lẽ muốn biết giá trị tài sản đó có tương đương hay không phải nhờ tới cơ quan giám định chuyên môn. Như vậy sẽ rất tốn thời gian trong khi tính chất áp dụng của biện pháp này là khẩn cấp. Chưa kể nếu đương sự chỉ có tài sản là một căn nhà trong khi giá trị yêu cầu kê biên lại ít thì chẳng khác nào đánh đố thẩm phán. Yêu cầu của nguyên đơn là chính đáng nhưng áp dụng thì không được, không áp dụng thì bị khiếu nại.

Phó Chánh án TAND tỉnh An Giang Nguyễn Văn Học kiến nghị cho phép tòa áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời cả trước khi đương sự khởi kiện. Ông kể: Ở An Giang có một vụ tranh chấp lối đi. Phía bị đơn rào bít lối đi này. Rồi người nhà nguyên đơn mất nên họ đề nghị tòa áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời là mở lối đi để đưa tang. Sau đó lãnh đạo TAND tỉnh đã thuận tình để giúp người quá cố. May là tòa đã thụ lý vụ việc này mới giúp được đương sự chứ không sẽ bó tay…

Không đồng tình, Phó Chánh án TAND quận 4 (TP.HCM) Lê Thị Hằng nói nên giữ nguyên quy định đương sự yêu cầu áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời cần phải nộp chung với đơn khởi kiện. Có như vậy tòa mới xác định được vấn đề có thuộc thẩm quyền giải quyết của mình hay không.

Thẩm phán Trần Văn Sự nêu ra một vướng mắc khác: Tòa ra lệnh tạm giữ một con tàu nhưng trên tàu lại có hàng hóa. Vậy tòa sẽ giữ tàu, giữ hàng hóa hay cả hai? Nhiều nước trên thế giới cũng đang vướng chuyện này nên cơ quan có thẩm quyền cần hướng dẫn thêm.

Về chuyện ký quỹ, Chánh Tòa Kinh tế TAND TP.HCM Phan Gia Quý chỉ thêm một bất hợp lý: “Ngân hàng yêu cầu bắt giữ tàu biển để đảm bảo cho nghĩa vụ trả vài trăm triệu đồng nhưng buộc họ phải ký quỹ cả tỉ đồng thì sao được”.

Giảm tải cho tòa cấp tỉnh

Về thẩm quyền giải quyết các vụ án kinh doanh thương mại, hầu hết các thẩm phán đều đồng tình là nên chuyển một số vụ đơn giản về cho tòa cấp huyện xét xử. Một thẩm phán cho rằng tranh chấp tín dụng ở các vùng nông thôn chủ yếu là dạng vay tiền để trồng cây, nuôi heo, nuôi gà… nên tòa cấp huyện giải quyết tốt. Thực tế có nhiều vụ án dân sự phức tạp, tòa huyện vẫn làm được thì không lý gì án thương mại nhỏ lẻ lại không giải quyết nổi…

SOURCE: BÁO PHÁP LUẬT TPHCM

Trích dẫn từ: http://phapluattp.vn/20100629121242248p1063c1016/nhieu-quy-dinh-troi-tay-toa.htm

Advertisements

4 Responses

  1. A là chủ sở hữu đích thực căn nhà, năm 1983 đi kinh tế mới, A làm giấy giao kết cho B ở nhờ căn nhà hai bên cúng ký tên.
    Đến năm 1990 B tự ý bán nhà cho C, A làm đơn khiếu nại lên UBND Xã, nhưng vì thất lạc tờ giấy giao kết cho B ở nhờ nên UBND Xã bác đơn khiếu nại của A.
    Năm 2009 A tìm lại được tờ giấy giao kết cho A ở nhờ nói trên, A kiện C ra tòa để đòi lại nhà.
    – Tòa án trả lại đơn khởi kiện của A mà không thụ lý vì lý do đơn khởi kiện của A đã hết thời hiệu khởi kiện 2 năm kể từ ngày A biết B bán nhà cho C tại Điều 159 BLTTDS và các hướng dẫn áp dung thời hiệu khởi kiện tại Nghị quyết 01/2005 và Nghị quyết 02/2006 của TANDTC, nên đến ngày 1/1/2007 A mất quyền khởi kiện.
    – A khiếu nại cho rằng Thời hiệu khởi kiện đòi lại tài sản của A (tại Điều 256BLDS), là thời hiệu xác lập quyền sở hữu theo thời hiệu 30 năm cho C (tại Điều 247BLDS), nên kể từ khi B bán nhà cho C năm 1990 thì phải đến năm 2020 mới hết thời hiệu khởi kiện của A; và viện dẫn Điều 160 BLTTDS quy định: “Các quy định của Bộ luật dân sự về thời hiệu được áp dụng trong tố tụng dân sự” để yêu cầu tòa án phải thụ lý đơn khởi kiện đòi lại nhà của A.
    Do đó cần phải có hướng dẫn thêm cho rõ Điều 159 BLTTDS để việc áp dụng không bị nhầm lẫn hoặc bị lạm dụng.

    • Theo tôi, nếu anh kiện B để đòi lại nhà thì thời hiệu khởi kiện đã hết. Vì thời hiệu khởi kiện tính từ khi có vi phạm (từ năm 1990 rùi) nhưng nếu bây jo anh đổi lại bị đơn là C (người mua nhà từ B) thì có thể tòa giải quyết. Vì khi C mua nhà từ B, B không có giấy tờ nào đứng tên sở hữu của B mà cũng không có ủy quyền bán nhà từ A nên việc mua bán là không đúng quy định của pháp luật. Sau đó anh có các giấy tờ chứng minh nhà là của anh như giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, nhà hoặc các giấy tờ khác… thì có thể đòi được nhà.
      Có gì liên hệ: 0932310168 tôi tư vấn.

    • Theo tôi, nếu anh kiện B để đòi lại nhà thì thời hiệu khởi kiện đã hết. Vì thời hiệu khởi kiện tính từ khi có vi phạm (từ năm 1990 rùi) nhưng nếu bây jo anh đổi lại bị đơn là C (người mua nhà từ B) thì có thể tòa giải quyết. Vì khi C mua nhà từ B, B không có giấy tờ nào đứng tên sở hữu của B mà cũng không có ủy quyền bán nhà từ A nên việc mua bán là không đúng quy định của pháp luật. Sau đó anh có các giấy tờ chứng minh nhà là của anh như giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, nhà hoặc các giấy tờ khác… thì có thể đòi được nhà.
      Có gì liên hệ: 0932310168.

  2. Luật tố tụnghằm mục đích bảo vệ các quyền được luật nội dung quy định.Luật tố tụng quy định cách thức, trình tự, thủ tục để công dân, pháp nhân tiến hành bảo vệ các quyền đó, khi bị vi phạm hoặc có tranh chấp.
    Do đó mỗi khi có các cách giải thích khác nhau về Điều 159 BLTTDS, Điều 160 BLTTDS và Nghị quyết 01/2005, Nghị quyết 02/2006 của HĐTP- TANDTC thì cần phải chọn cách giải thích nhằm bảo vệ các quyền được luật nội dung quy định, có như vậy thì việc xác định thời hiệu khởi kiện mới không đi sai mục đích của BLTTDS.
    Điều 247 BLDS về Xác lập quyền sở hữu theo thời hiệu. Từ định nghĩa này ta có hệ quả :
    Quyền khởi kiện đòi lại nhà của chủ sở hữu đích thực (ông A), đối với người chiếm hữu ngay tình (ông C) là 30 năm (thời hiệu miễn trừ nghĩa vụ dân sự của C là một cách thức chấm dứt các quyền lợi và quyền khởi kiện của A).
    Và mổi khi Bộ luật dân sự có quy định về thời hiệu khởi kiện của A, thì thẩm phán không có quyền áp dụng áp dụng mục a, khoản 3, Điều 159 BLTTDS để trả lại đơn khởi kiện của A do hết thời hiệu khởi kiện. Mà phải áp dụng thời hiệu khởi kiện đã được BLDS quy định bằng cách phải căn cứ vào quy định của pháp luật về thời hiệu khởi kiện đối với quan hệ pháp luật cụ thể giữa A và C. (mục 7.1, phần I, NQ 02/2006/NQ-HĐTP).
    Riêng phần phản hồi của bạn Đôn, tôi góp ý là: Để yêu cầu pháp luật bảo vệ quyền sở hữu của mình: A có thể khởi kiện B hoặc khởi kiện C về các quan hệ pháp luật khác nhau, nhưng rồi cũng có kết quả như nhau, và góp ý bạn đã có lẫn lộn tên gọi các chủ thể trong bài viết của tôi.
    Về hướng dẫn áp dụng Điều 159 BLTTDS, tại Nghị quyết 01/2005 và Nghị quyết 02/2006 của HĐTP-TANDTC. Tôi cho rằng tương đối đầy đủ, để xảy ra tình huống nói trên là vì Thẩm phán vận dụng sai mà thôi.

Gửi phản hồi

Học luật để biết luật, hiểu luật, vận dụng luật và hoàn thiện luật
%d bloggers like this: