LỆCH CHUẨN NHẬN THỨC HAY BỊ LẦM LẠC BỞI NHỮNG TẤM GƯƠNG MỜ?

PHẠM VIẾT ĐÀO

NLĐ -  Ngày 10-8, Công ty NhanViet Management Group công bố kết quả khảo sát sinh viên với nghề nghiệp. Chương trình khảo sát được thực hiện từ tháng 4 đến nay với sự tham gia của 941 sinh viên hiện đang theo học tại hơn 20 trường đại học, cao đẳng ở TPHCM. Kết quả khảo sát cho thấy có khoảng 97,9% sinh viên mong muốn trở thành lãnh đạo trong tương lai. Cụ thể, hơn 50% cho biết sẽ cố gắng phấn đấu tới vị trí quản lý cấp trung trong 3 năm tới trong khi chỉ có khoảng 8,4% nghĩ tới vị trí giám đốc. Để thực hiện ước mơ, 71,2% sinh viên đã tự hoạch định lộ trình cũng như kế hoạch hành động ngay khi còn trên ghế giảng đường, trong khi 15,3% thì dự định sẽ thực hiện ngay sau khi tốt nghiệp. Đáng chú ý là có tới gần 70% sinh viên tham gia khảo sát cho biết mong muốn được làm việc tại các tập đoàn đa quốc gia và doanh nghiệp nước ngoài. 5,7% sinh viên mong muốn làm việc cho doanh nghiệp Nhà nước. H.Nga

Con số “ 97,9 % sinh viên mong muốn trở thành lãnh đạo trong tương lai” cho thấy các kết quả tốt đẹp của công tác tuyền truyền, giáo dục, các thao tác quản lý đối với tầng lớp được coi là trí thức nhất là sinh viên hình như chỉ đạt chưa tới 3 %. – Kết quả điều tra xã hội học ngày 10-8 của Công ty NhanViet Management Group công bố kết quả khảo sát sinh viên với nghề nghiệp có gợi ý gì cho hệ thống giáo dục-đào tạo nước ta?

Hiện nay, tại nhiều quốc gia việc điều tra xã hội học là một trong những thao tác bắt buộc, cần thiết và hữu ích đối với công tác quản lý, các cơ quan quản lý và các nhà quản lý…Rất nhiều quốc gia đã tổ chức thành lập ra nhiều Viện điều tra xã hội học độc lập, tức là không nhận kinh phí hoạt động từ ngân sách nhà nước. Sở dĩ phải có thiết chế này để giúp cho các cơ quan hoạch đinh chính sách nhà nước thật sự có được những thông tin độc lập, khách quan tránh ngụy tạo loại thông tin “ đẽo chân cho vừa dày”…

Tất nhiên các kết quả điều tra xã hội học này có được từ các nguồn kinh phí tài trợ, bảo trợ này, nếu cơ quan nào sử dụng tới nó phải thanh toán bản quyền và thường là rất cao; người ta coi đó là một thứ sản phẩm như các loại sản phẩm của kinh tế tri thức.

Để thật sự có được tác động ngược lại, sau khi có các số liệu khô khan, độc lập, khách quan, các cơ quan điều tra xã hội học phải làm được cái việc phân tích, dự báo, cảnh báo các chiều hướng xã hội trên cơ sở con số thăm dò điều tra. Đây là một thao tác mang tính khoa học xã hội nhân văn chứ không là thứ ăn ốc nói mò.

Dựa trên cơ sở của thao tác này, chúng ta hãy cùng phân tích bằng con mắt xã hội học các kết quả điều tra mà Công ty NhanViet Management Group công bố kết quả khảo sát sinh viên với nghề nghiệp…

Nhận xét 1:

-Căn cứ vào kết quả điều tra cho thấy đang có một sự lệch chuẩn nhận thức đáng báo động đối với tầng lớp sinh viên; sự lệch chun do nhận thức méo mó về tương lai, môi trường nghề nghiệp này có nguy cơ làm rối loạn môi trường đào tạo, định hướng nghề nghiệp cũng như môi trường đầu tư lực lượng lao động tri thức cao đó là sinh viên đại học.

Phân tích:

Đáng tiếc Công ty NhanViet Management Group đã không đi đến cùng trong việc tổ chức cuộc điều tra này, chỉ nêu khơi khơi thành ra các kết quả điều tra cũng như hướng điều tra rất đáng hoan nghênh và rất quan trọng đã bị lọt thỏm giữa biển thông tin đa chiều.

Từ kết quả điều tra: “97,9% sinh viên mong muốn trở thành lãnh đạo trong tương lai…” cơ quan điều tra đáng ra phải khảo sát tiếp: hiện nay, lực lao động quản lý tính từ cấp cao nhất đến tổ trưởng dân phố chiếm bao nhiêu phần trăm lực lượng lao động.

Theo ước đoán của chúng tôi, lực lượng lao động thuộc thành phần quản lý nhiều lắm chiếm tới chưa 10 % trên tổng số lực lượng lao động được đào tạo hàng năm; nếu lực lượng quản lý chiếm tới 10 % thì đầu vào cần cho nó nhiều nhất tới 20 % là vừa, nếu đầu vào tới 97,9 % mà đầu ra chí tiếp nhận có 10 % thì sẽ xảy ra sự cạnh tranh khắc nghiệt, thái quá. Lực lượng quản lý không thể lên tới 50-60 % lực lượng lao động để có thể thuận chiều được với lực lượng đầu vào 97,9 % người muốn dự tuyển vào môi trường này…

Không ai phủ nhận vai trò của các nhà quản lý, “ một người lo bằng một kho người làm “ ( Tục ngữ ) hay “Cán bộ quyết định hết thảy “ ( Lê Nin ) nhưng điều đó không có nghĩa một thiết chế xã hội đều tập trung đào tạo nhân tài cho loại lao động quản lý mà không cần các nhân tài chuyên môn…

Một thiết chế xã hội lành mạnh thì bên cạnh công trạng, vai trò vĩ nhân của các nhà quản lý cũng phải rất cần các chuyên gia đầu ngành đó là: các nhà khoa học-kỹ thuật, các tài năng văn nghệ, báo chí, các nghệ nhân trong các loại ngành nghề tiêu biểu, đặc trưng, mang ý nghĩa quốc hồn, quốc túy…Đó là những nhân tố mà nếu thiếu nó không thể coi là một thiết chế xã hội lành mạnh được, không đủ cấu thành một nền văn hóa, một thiết chế văn hóa…Nếu thiếu những nhân tố đó thì chưa thể coi đó là một cộng đồng người đang tồn tại trong một thiết chế xã hội văn minh theo đúng nghĩa đen của từ này…

Nhận xét 2:

Số liệu “97,9% sinh viên mong muốn trở thành lãnh đạo trong tương lai…” cho thấy chỉ có 2,1 % số sinh viên không quan tâm tới nghề lãnh đạo do đó tập trung cho chuyên môn sâu, tức đầu tư cho chuyên môn còn 97,9 % tập trung thời gian và trí tuệ để ra trường nhanh chóng lao vào con đường làm lãnh đạo, số sinh viên này sẽ chắc chắn không quan tâm gì nhiều lắm cho công việc chuyên môn, chuyên môn chi là đối phó để có cái bằng là chính.

Cụ thể, văn bản điều tra đã thống kê: “ Hơn 50% cho biết sẽ cố gắng phấn đấu tới vị trí quản lý cấp trung trong 3 năm tới trong khi chỉ có khoảng 8,4% nghĩ tới vị trí giám đốc.

Để thực hiện ước mơ, 71,2% sinh viên đã tự hoạch định lộ trình cũng như kế hoạch hành động ngay khi còn trên ghế giảng đường, trong khi 15,3% thì dự định sẽ thực hiện ngay sau khi tốt nghiệp…”

Số liệu này cho thấy đấy là một tai họa đã được lập trình đối với kinh tế-xã hội nước ta; bởi xã hội đã được lập trình từ trên ghế trường đại học, những lực lượng lao động trong tương lai chỉ chăm chăm làm thế nào có được cái ghế, kiếm được cái ghế chứ nếu lao vào chuyên môn thì khồng thể tiến thân, không có tương lai nếu không muốn nói là sẽ bị đói…

Nhận xét 3:

Nguyên nhân nào dẫn đến kết quả điều tra đáng sợ kể trên ? Theo người viết bài này, đó là thực trạng xã hội, những “ tấm gương mờ “ tày liếp của cha anh đã thúc đầy 97,9 % sinh viên đã có những lệch chuẩn về nhận thức đối với quan hệ ngành nghề cũng như sự tiến thân trong xã hội.

Trong số 97,9 % không loại trừ có những sinh viên có năng lực, năng khiếu thiên bầm về tài năng quản lý nhưng con số không thể lên tới 97,9 % ? Trong số 97,9 % này chắc chắn có rất nhiều phần tử a dua, bỏ “ sở trường chạy theo sở đoản”… chỉ vì thấy nghề quản lý béo bở, dễ tiến thân, còn làm nghề khác hết thảy đều tăm tối…Cuộc chạy đua này chắc chắn sẽ “ làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền” sẽ trực tiếp tác động xấu tới xã hội, làm rối loạn, lệch chuấn các giá trị trong xã hội.

Những tấm gương tày liếp đó là nhiều cán lãnh đạo không cần học hành đến nơi đến chốn, do biết luồn lách và dám bỏ tiền ra mua bằng rởm, chạy chọt nên đã chiếm giữ được những vị trí béo bở. Đó chẳng phải là tấm gương để cho 97,9 % chọn con đường làm lãnh đạo để tiến thân noi theo hay sao ?

Nghề lãnh đạo là nghề có điều kiện để tham ô, nhận hối lộ, ăn gian, nói dối… nên chóng giàu, dễ làm bố thiên hạ…còn làm chuyên môn thì chỉ ba cọc ba đồng thôi, mạt kiếp không ngóc cổ lên được…

Nhân sự kiện Ngô Bảo Châu có nhà báo đã nảy ra một thuật ngữ rất hay, gọi Ngô Bảo Châu là một dạng “ Hòa thượng Thích Học Toán “; Ngô Bảo Châu là con người đã được cả thế giới biết đến và vinh danh; thế nhưng nếu tổ chức một cuộc điều tra xã hội học xem, tuổi trẻ Việt Nam sẽ có bao nhiêu phần trăm chọn Ngô Bảo Châu làm tấm gương noi theo, học tập, phần đấu ? Nếu không có môi trường như nước Pháp, Ngô Bảo Châu có thành công được hay không ?

Trong khi đó thì có tới 97,9 % sinh viên còn ngồi trên ghế nhà trường, trong đó “ 71,2% sinh viên đã tự hoạch định lộ trình cũng như kế hoạch hành động ngay khi còn trên ghế giảng đường, trong khi 15,3% thì dự định sẽ thực hiện ngay sau khi tốt nghiệp…” để đi theo con đường mà Huỳnh Ngọc Sĩ, Phan Thanh Bình, Bùi Tiến Dũng…theo tấm gương của một số anh Chánh, Phó Giám đốc Sở, Phó Chủ tịch tỉnh bỏ tiền ra mua bằng dỏm mà vẫn được cái ghế thật béo bở. Thế có khiếp không ?!

Tác giả bài viết này không có ý vơ đũa cả nắm, kết luận 97,9 % số sinh viên kia đều bị những “tấm gương mờ” lung lạc cả; nhưng số liệu “97,9 % số sinh viên mong muốn trở thành lãnh đạo trong tương lai…” là một số liệu đáng báo động đối với các cơ quan chức năng quản lý nhà nước, Bộ Giáo dục Đào tạo, các cơ quan tuyên giáo các cấp…Nếu các vị làm tốt phận sự thì làm sao để đến nông nỗi này?

Một xã hội mà sinh viên là tầng lớp có trí thức nhất, còn trong sáng trong chừng mực nào đó, “ áo trắng em chưa lấm bụi trần “ thế mà khi đang ngồi trên ghế nhà trường, họ đã nghĩ và lựa chọn con đường vinh thân, phì gia; nghĩ cách, chọn nghề đế có nhiều tiền không qua lao động có chuyên môn cao và sâu ?

Con số 97,9 % còn cho thấy các kết quả tuyền truyền, giáo dục, các thao tác quản lý đối với tầng lớp được coi là trí thức nhất chỉ đạt chưa tới 3 %.

SOURCE: CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM

Trích dẫn từ: http://hoinhavanvietnam.vn/Details/tieng-noi-nha-van/lech-chuan-nhan-thuc-hay-bi-lam-lac-boi-nhung-tam-guong-mo/32/0/2469.star

Advertisements

3 Responses

  1. Nếu không có môi trường như nước Pháp, Ngô Bảo Châu có thành công được hay không ? …

    Để cho rõ ngọn ngành , đúng ra phải đặt câu hỏi là … Nếu Bố Mẹ của GS Châu không là quan chức và không quen biết mấy vị tiến sĩ để nhờ dạy kèm từ trung học, nếu Gia đình GS Châu không có tiền để trả tiền thày, tiền sách …vân vân và vân vân … Hay tóm lại là nếu Nghèo và hèn … thì sẽ là thế nào nhể ?

  2. Đọc bài báo của tác giả mà tôi thấy giật mình vì đến 97,9% số sinh viên được phỏng vấn họ quyết định chọn nghề “lãnh đạo”, họ làm lãnh đạo hết thì ai làm lính, làm thợ đây. Nếu cứ để tình trạng này thì quốc gia Việt Nam sẽ nhiều thầy ít thợ, nhiều quan ít lính và sẽ dẫn đến hệ quả thừa lãnh đạo.Nếu ai là người nhạy bén với tình hình và thời cuộc, có thể sẽ chuyển hướng mở công ty xuất khẩu lãnh đạo thay vì mở công ty xuất khẩu lao động như bây giờ.
    Tôi nghĩ, để tranh những tình trạng trên, hệ thống giáo dục quốc dân nên có định hướng cho những người trưởng thành những nghề nghiệp mà xã hội cần hoặc sẽ cần cho tương lai.Bên cạnh đó cải tiến mức thu nhập cho người lao động để họ nuôi sống gia đình họ để người trưởng thành không phải suy nghĩ đến miếng cơm manh áo,thì việc chọn nghề không phải là vấn đề bức xúc nữa.Tất nhiên đấy chỉ là biện pháp nhỏ trong tổng thể các biện pháp mà hệ thống chính trị tác động lên việc định hướng nghề nghiệp cho xã hội trong tương lai

  3. Sau khi đọc bài viết, cảm nhận của tôi theo hai chiều hướng.
    Thứ nhất, ở phần mở đầu, tác giả đã đề cập đến một hiện tượng khá hấp dẫn tuy không phải là mới. Đây là vấn đề tôi vừa nói chuyện cùng anh bạn câu chuyện: ở nước mình, người bố dạy con làm gì thì làm cũng phải đứng trên muôn người, phải lãnh đạo người khác ; ở nước ngoài (một số nước như Mỹ, Anh,… sau khi xem phim và tìm hiểu văn hóa của họ), người bố dạy con hãy làm tốt nhất trong khả năng của mình, dù có làm thợ thì hãy làm thợ tốt nhất. Xem xét cụ thể, chúng ta thấy, mọi ông bố đều muốn hướng người con đến những điều tốt đẹp nhất, phù hợp mỗi quốc gia về kinh tế, địa lý.
    Thứ hai, đọc xong phần cuối thì nhận định của tôi có phần trái chiều với cảm nhận lúc đầu. Nếu hình dung, tôi nhận thấy tác giả mới nhìn nhận được nhiều nhất là một nửa vấn đề. Ví vấn đề như một tứ diện thì tác giả nhìn thấy được hai mặt. Vấn đề xã hội phức tạp hơn toán học rất nhiều, chính vì thế mà hai mặt tứ diện còn lại cũng khó mà quan sát hết được. Tác giả không đặt câu hỏi tại sao lại có vấn đề như vậy, không đồng cảm với những sinh viên hay người có tư tưởng, ước mơ làm lãnh đạo, và như vậy sẽ không nhận thấy được kết quả.
    Vấn đề là làm lãnh đạo sẽ kiếm được tiền, nhiều tiền là hoàn toàn đúng. Kinh tế đã quyết định điều này, người ta thường hướng đến thỏa mãn kinh tế rồi mới có thể thỏa mãn những nhu cầu sau đó. Chính kinh tế làm lệch lạc tư tưởng học sinh sinh viên, những con người chưa được va chạm thực tế, chưa hiểu làm lãnh đạo là gì. Chính vì vậy sẽ có một số vấn đề phát sinh chứ không chỉ một vấn đề mà tác giả nêu. Đó là:
    – Quan hệ quản lý sẽ tạo môi trường cạnh tranh, vì cạnh tranh nên sẽ có cái lợi và cũng phát sinh cái nhược điểm giống quan hệ kinh tế. Lý do bởi nhờ cạnh tranh nên có sự đào thải cái hạn chế, sinh học gọi đó là gen lặn; nhưng cũng từ cạnh tranh mà phát sinh sự đào thải cái tốt, nhiều gen xấu hợp lại để tranh giành sự sống với gen tốt, nhất là ở Việt Nam khi tính đoàn kết cố kết cộng đồng tăng cao, người ta thường kết liễu những cái hiển nhiên là đúng.
    – Quan hệ quản lý phát sinh không phải chỉ phụ thuộc kinh tế. Nhiều sinh viên tôi may mắn tiếp xúc đã chỉ tôi điều đó. Họ muốn đóng góp sức mình cho đất nước, muốn người dân bình đẳng. Cái khác khi những sinh viên này muốn làm lãnh đạo đó chính là mục đích theo đuổi sự nghiệp bằng chính đôi tay của họ, đóng góp đúng chuyên môn. Đây chính là những điều mà Nhà nước đang cần, vừa chuyên trách, vừa chuyên môn. Cái quan tâm ở đây là vấn đề tương lai, liêu họ có bị quấn vào cái guồng quan liêu, tham nhũng hay không trong cái thời buổi “gen lặn” chiếm ưu thế như hiện nay ở Việt Nam?
    – Có thể sẽ xuất hiện một vài phần trăm muốn trở thành lãnh đạo do chạy đua phong trào tuy không có kiến thức lẫn kinh tế. Đây là loại bị đào thải sớm nhất, do không nhìn nhận năng lực thực tế, trừ khi có phép màu như Cao Cầu trong chuyện Thủy Hử.
    Trên đây là 3 quan điểm mở rộng sau khi đọc bài viết mang tính xã hội trên. Những bạn sinh viên, từ sinh viên kinh tế, sinh viên luật đến sinh viên khoa học tự nhiên hãy đóng góp để bài viết thêm khách quan hơn, đánh giá đúng vấn đề tác giả đã nêu.

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: