CÔNG VĂN SỐ 277/LĐLSVN NGÀY 25/10/2011 CỦA LIÊN ĐOÀN LUẬT SƯ: KINH NGẠC VÀ THẤT VỌNG

LS. QUÁCH TÚ MẪN – Công ty luật hợp danh Danh và cộng sự

Ngày 25/10/2011, Liên đoàn luật sư Việt Nam ban hành công văn số 227/LĐLSVN (công văn số 227) về việc luật sư mặc trang phục thống nhất khi tham gia phiên toà, gây kinh ngạc và thất vọng cho các luật sư thành viên.

Kinh ngạc vì công văn này chứa nhiều nội dung trái pháp luật. Dựa trên Nghị quyết của Hội đồng luật sư toàn quốc, công văn số 227 yêu cầu Toà án nhân dân tối cao “chỉ đạo Toà án nhân dân các cấp nhắc nhở, giám sát các luật sư; chỉ chấp thuận các luật sư tham gia phiên toà khi luật sư có mang trang phục thống nhất theo quy định Liên đoàn luật sư Việt Nam”.

Nội dung trên trái với quy định Luật luật sư (1), đi ngược lại những nguyên tắc cơ bản pháp luật tố tụng (2), vi phạm hiến pháp (3), ảnh hưởng nghiêm trọng đến quyền và lợi ích hợp pháp người dân và luật sư. Không cơ quan nào, chỉ dựa vào quy định nội bộ Liên đoàn luật sư, có thể hạn chế quyền hành nghề của luật sư, tước đoạt quyền hiến định của người dân, được có luật sư bảo vệ quyền lợi.

Từ xưa đến nay, toà án chưa bao giờ có thẩm quyền nhắc nhở, giám sát đối với luật sư về trang phục nội bộ. Yêu cầu trên hạ thấp vị trí, vai trò cả luật sư lẫn hội đồng xét xử, biến luật sư thành chủ thể lệ thuộc, phải có người nhắc nhở, giám sát việc ăn mặc và hội đồng xét xử thành “đội trực cờ đỏ” xét áo quần, cà vạt, phù hiệu luật sư. Nếu Liên đoàn luật sư Việt Nam, không được can ngăn, tiếp tục cái đà nhờ toà án giải quyết việc nội bộ, ắt sẽ có ngày hội đồng xét xử làm luôn nhiệm vụ xét biên lai đoàn phí luật sư trước khi xét xử!

Thất vọng vì công văn số 227 thể hiện rõ khả năng của Liên đoàn Luật sư Việt Nam trong việc quản lý thành viên theo nguyên tắc tự quản. Mặc dù việc mặc trang phục thống nhất tham gia phiên toà được hầu hết luật sư ủng hộ, Liên đoàn Luật sư Việt Nam vẫn không tìm được một biện pháp nội bộ, tự quản để việc thực hiện chủ trương trên có hiệu quả, phải nhờ đến toà án can thiệp. Đáng buồn hơn, Toà án Nhân dân Tối cao thay vì từ chối yêu cầu, chỉ rõ vấn đề không thuộc thẩm quyền của toà án, lại phụ hoạ cái sai, ban hành công văn số 116/TA-TKTH yêu cầu các hội đồng xét xử “lưu ý, nhắc nhở các luật sư mặc đúng trang phục”.

Công văn số 227 muốn bắt buộc luật sư phải mặc trang phục để được tham gia phiên toà nhưng không hề biết hiện còn rất nhiều luật sư chưa được Liên đoàn Luật sư Việt Nam phát cà vạt và phù hiệu, không hề bận tâm đến quyền lợi luật sư, thành viên của mình trong trường hợp phù hiệu, cà vạt chưa có (các luật sư vừa được cấp thẻ và đổi thẻ luật sư sau ngày 30/9/2011), trường hợp dơ, giặt, hư, mất.

Nhiều ý kiến cho rằng yêu cầu luật sư mặc trang phục khi tham gia phiên toà sẽ đạt được sự đồng thuận, tự nguyện cao nếu được Liên đoàn Luật sư Việt Nam tiến hành có kế hoạch và với những biện pháp tự quản thích hợp. Có ý kiến cần thay đổi khái niệm “trang phục của luật sư tham gia phiên toà” bằng “trang phục luật sư”. Từng bước, hướng dẫn luật sư mặc trang phục trong các tình huống. Trước hết, yêu cầu tất cả thành viên lãnh đạo liên đoàn gương mẫu mặc trang phục luật sư trong tất cả các phiên toà, buổi họp, hội thảo nội bộ hay với các ban ngành khác. Hình ảnh các vị lãnh đạo liên đoàn thường xuyên trong bộ trang phục thống nhất ở các buổi họp, hội thảo và trên các phương tiện thông tin đại chúng sẽ động viên các luật sư, thuyết phục dư luận về việc mặc trang phục luật sư. Rõ ràng nếu thành viên lãnh đạo Liên đoàn Luật sư Việt Nam cũng không vinh dự, không thấy tự hào khi mặc trang phục luật sư thì việc bắt buộc các luật sư khác mặc trang phục tham gia phiên toà chỉ thuần hình thức, không bao giờ thành công.

Cuối cùng với tư cách là thành viên của Liên đoàn Luật sư Việt Nam, tôi đề nghị Liên đoàn Luật sư Việt Nam:

– Thu hồi công văn số 227 nói trên;

– Áp dụng biện pháp tự quản, bắt buộc tất cả thành viên lãnh đạo Liên đoàn Luật sư Việt Nam tiên phong thường xuyên mặc trang phục trong giờ làm việc, trong khi làm việc, trong hội họp. Sau 6 tháng, các cơ quan thẩm quyền của Liên đoàn Luật sư Việt Nam sẽ họp lại rút kinh nghiệm và có văn bản mới, phù hợp hơn về việc mặc trang phục của tất cả các luật sư.

XEM CÔNG VĂN CỦA TÒA ÁN NHÂN DÂN TỐI CAO VỀ TRANG PHỤC CỦA LUẬT SƯ KHI THAM DỰ PHIÊN TÒA TẠI ĐÂY

____________________________

(1) Điều 27 “Hoạt động tham gia tố tụng của luật sư”;

(2) Điều 11 Luật tố tụng hình sự 2003 “Bảo đảm quyền bào chữa của người tạm giữ, bị can, bị cáo”; Điều 9 Luật tố tụng dân sự 2005 “Bảo đảm quyền bảo vệ của đương sự”; Điều 11 Luật tố tụng hành chính 2010 “Bảo đảm quyền bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của đương sự”

(3) Điều 132 Hiến pháp 1992

SOURCE: CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ ĐOÀN LUẬT SƯ TPHCM

Trích dẫn từ: http://www.hcmcbar.org/NewsDetail.aspx?CatPK=2&NewsPK=241

Advertisements

3 Responses

  1. hehe đúng đó, mình là người được giao đi lấy tiền hỗ trợ may đồng phục cho công ty :D. có 1 triệu thôi ah.

  2. Tôi cũng là Luật sư, lúc đầu tôi rất háo hức với việc mặc đồng phục dù cho với tôi, mặc một trang phục bắt buộc không phải đơn giản. Nhưng sau văn bản ” rất chuối” của Liên đoàn và Tòa Tối cao, tôi thấy nản luôn, hết muốn người ta nhận ra mình là Luật sư nữa vì đến Liên đoàn Luật sư còn dở thế thì Luật sư chắc…

  3. Thật buồn cười, nếu Luật sư không chịu mặc đồng phục thì HĐXX có được quyền mời Luật sư ra khỏi phòng xử án hay không? Phiên tòa sẽ được hoãn hay tiếp tục khi Luật sư bị buộc ra khỏi phòng xử đến lần thứ 2\hai do không mặc đồng phục!!!Căn cứ nào để HĐXX hoãn phiên tòa lần thứ nhất, Bộ luật tố tụng không qui định cho phép hoãn phiên tòa trong trường hợp này, HĐXX không thể “đuổi” Luật sư ra khỏi phòng xử rồi tuyên bố Luật sư vắng mặt lần thứ nhất ( không thể nói không có lý do, hoặc có lý do chính đáng là do bị HĐXX “đuổi”), tại phiên tòa thứ hai, đương sự vẫn cứ yếu cầu Luật sư đó thì không lẽ HĐXX lại “đuổi” Luật sư tiếp và xét xử với lý do Luật sư vắng mặt lần thứ hai!!! Việc Luật sư không mặc đồng phục không bị xem là vi phạm nội qui phiên tòa.
    Liên Đoàn Luật sư là một tổ chức nghề nghiệp, Luật sư là một nghề như bao nghề khác. Đoàn Luật sư và Luật sư đều phải chấp hành đúng pháp luật và qui tắc của tổ chức.
    Đồng phục của một nghề sẽ tạo nên sự hãnh diện, tự hào, tự tin và tự trọng cho mỗi thành viên của tổ chức, do vậy tự mỗi người phải cảm nhận ra và chấp hành nghiêm, nếu anh không tôn trọng tổ chức mình thì anh không xứng đáng đứng trong tổ chức.
    Cái gì cũng vậy, cũng cần có một lộ trình, một sự đồng thuận mới có hiệu quả, công văm 277/LĐLSVN không sai nhưng quá vội vàng, cần xem xét lại lộ trình của nó.
    Vấn đề đáng nói ở đây, là người đứng đầu Liên đoàn cần có kiến thức về quản lý, tổ chức hành chính, việc mặc đồng phục là công việc nội bộ của Đoàn Luật sư, nếu ai vi phạm thì Liên đoàn có thể lập tổ thanh tra để giám sát, hoặc đề nghị Tòa án thông báo từng trường hợp vi phạm để xử lý qui định của tổ chức, việc yêu cầu Tòa án bắt luật sư mặc đồng phục là thể hiện sự thiếu đồng thuận trong nội bộ Liên đoàn Luật sư, nếu cứ như thì sẽ rất đáng ngại.
    Tòa án Tối cao đã thực hiện đúng qui định của pháp luật, tôn trọng Nghị quyết và yêu cầu Liên đoàn Luật sư, hay nói đúng hơn, Tòa án muốn thể hiện rõ vai trò quyền lực Nhà nước của mình, có mất gì đâu khi chấp nhận công văn 277/LĐLSVN.
    Hi,hi.

Gửi phản hồi

%d bloggers like this: