BẠN SINH RA LÀ MỘT NGUYÊN BẢN, ĐỪNG CHẾT ĐI NHƯ MỘT BẢN SAO. (Khuyết danh)

CÔNG TÁC KIỂM TRA CỦA TOÀ ÁN ĐỐI VỚI CÁC QUYẾT ĐỊNH CỦA CƠ QUAN QUẢN LÝ CẠNH TRANH CỦA PHÁP

 JACQUELINE RIFFAULT-SILK – Chánh toà Toà án Phúc thẩm Paris

Phần mở đầu

Pháp lệnh ngày 1 tháng 12 năm 1986[1] đã phi hình sự hoá các hành vi hạn chế cạnh tranh ở Pháp và thành lập ra một cơ quan hành chính độc lập, gọi là Hội đồng Cạnh tranh, có nhiệm vụ chủ yếu là xử lý dưới hình thức phạt tiền hành vi hạn chế cạnh tranh của các doanh nghiệp, dưới sự kiểm tra, giám sát của Toà án Phúc thẩm Paris.

Theo quy định tại Điều L.410-1 Bộ luật Thương mại[2], Hội đồng Cạnh tranh có thẩm quyền đối với “tất cả các hoạt động sản xuất, phân phối và dịch vụ, bao gồm cả hoạt động của các cơ quan, tổ chức của Nhà nước, đặc biệt là các hoạt động trong khuôn khổ hợp đồng uỷ thác dịch vụ công”. Giống như Uỷ ban Châu Âu có thẩm quyền xử lý các vụ việc cạnh tranh được thực hiện trên phạm vi Liên minh châu Âu, Hội đồng Cạnh tranh xét xử các hành vi vi phạm pháp luật cạnh tranh trên một thị trường và xử lý các doanh nghiệp thực hiện hành vi vi phạm đó.

Hội đồng Cạnh tranh là cơ quan duy nhất có thẩm quyền chung điều tiết thị trường, trong đó có thẩm quyền cưỡng chế và thẩm quyền xử phạt. Đây là điểm khác biệt của Hội đồng Cạnh tranh so với các toà án có thẩm quyền chung theo quy định của pháp luật, dù là toà án tư pháp hay toà án hành chính. Các toà án này, khi thụ lý giải quyết tranh chấp giữa các lợi ích tư theo quy định pháp luật quốc gia và/hoặc pháp luật cộng đồng về cạnh tranh thì sẽ xem xét tính hợp pháp của hợp đồng hoặc văn bản bị khiếu kiện, huỷ hợp đồng hoặc văn bản đó, buộc bồi thường thiệt hại theo quy định của Điều 1382 Bộ luật Dân sự về trách nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng hoặc buộc chấm dứt hành vi vi phạm.

Cần lưu ý rằng, Pháp lệnh về cạnh tranh năm 1986 không loại bỏ hoàn toàn trách nhiệm hình sự trong trường hợp vi phạm pháp luật cạnh tranh ở Pháp. Điều L.420-6 Bộ luật Thương mại[3] quy định các hình phạt tù và hình phạt tiền áp dụng đối với các cá nhân tham gia một cách đáng kể vào việc chuẩn bị, tổ chức hoặc thực hiện hành vi hạn chế cạnh tranh hoặc lạm dụng vị trí thống lĩnh thị trường. Nhiều nước châu Âu và gần đây nhất là Vương quốc Anh[4] cũng lựa chọn các biện pháp xử phạt tương tự.

Luật về các cơ chế điều tiết kinh tế mới (viết tắt là Luật NRE) ngày 15 tháng 5 năm 2001 đã bổ sung các quy định hiện hành theo hướng tăng đáng kể mức phạt tiền đối với các doanh nghiệp có hành vi hạn chế cạnh tranh, đồng thời quy định cho cơ quan quản lý nhà nước về cạnh tranh một số thẩm quyền mới đối với vấn đề dàn xếp và khoan hồng. Các quy định này chủ yếu chịu ảnh hưởng của pháp luật Mỹ và pháp luật Liên minh châu Âu (leniency policy).


TRA CỨU BÀI VIẾT ĐẦY ĐỦ TẠI ĐÂY


[1] Được sửa đổi, bổ sung bởi Luật số 87-99 ngày 6 tháng 7 năm 1987

[2] Điều 53 cũ của Pháp lệnh ngày 1 tháng 12 năm 1986, được sửa đổi, bổ sung bởi Luật số 95-127 ngày 8 tháng 2 năm 1995

[3] Điều 17 cũ của Pháp lệnh ngày 1 tháng 12 năm 1986

[4] Enterprise Act, 2002.


SOURCE: Tài liệu Lớp bồi dường chuyên đề về Pháp luật cạnh tranh. Nhà Pháp luật Việt – Pháp. Năm 2008.

Bản dịch của Nhà Pháp luật Việt – Pháp

Leave a Reply

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

HỌC LUẬT ĐỂ BIẾT LUẬT, HIỂU LUẬT, VẬN DỤNG LUẬT VÀ HOÀN THIỆN LUẬT
%d bloggers like this: