TRANH CHẤP SỞ HỮU CHUNG: BỊ THIỆT VÌ KHÔNG CHIA TÀI SẢN CHUNG

HOÀNG LAM

Không được phân định rạch ròi nên người thắng kiện khó có giấy chủ quyền.

Chị em bà T. gồm bốn người: ba gái, một trai. Sinh thời, cha mẹ họ tạo lập được một căn nhà tại TP Biên Hòa, Đồng Nai. Mẹ họ mất năm 1987, cha họ mất năm 1992 và đều không để lại di chúc. Sau khi người em trai qua đời năm 1995, vợ em trai (tức em dâu bà T.) tiếp tục quản lý tài sản.

Từ chối chia tài sản chung

Tháng 4-2008, chị em bà T. nộp đơn kiện em dâu ra tòa để đòi chia căn nhà vì cho rằng đây là di sản do cha mẹ để lại. Theo họ, do thời hiệu khởi kiện chia thừa kế đã hết nên di sản của cha mẹ trở thành tài sản chung của các đồng thừa kế.

Dù thừa nhận căn nhà do cha mẹ chồng tạo dựng nhưng, người em dâu không đồng ý chia tài sản. Bà cho biết sau khi chồng mất, mẹ con bà vẫn tiếp tục quản lý, căn nhà. Trong quá trình sử dụng, mẹ con bà đã sửa chữa gần như toàn bộ căn nhà. Năm 2000, ba người chị chồng đã ký cam kết giao nhà cho bà quản lý sử dụng và đăng ký kê khai quyền sử dụng đất.

Ba người chị chồng phản đối lập luận của em dâu. Theo họ, bản cam kết ký năm 2000 chỉ thể hiện người em dâu được đứng tên đăng ký kê khai quyền sử dụng nhà chứ không giao em dâu quyền chiếm hữu, sử dụng và định đoạt căn nhà.

Năm 2007, họ từng ngăn cản gia đình em dâu sa chữa nhà. Dưới sự điều hành của cán bộ xây dựng phường, gia đình em dâu chấp nhận giải pháp được tiếp tục xây nhà nhưng không thay đổi hiện trạng nhà. Nếu sau này có phân chia tài sản gia tộc, gia đình em dâu phải tự chịu chi phí sửa chữa.

Continue reading

Advertisements

THỦ TỤC GIẢI QUYẾT TRÁCH NHIỆM DÂN SỰ DO XÂM PHẠM DANH DỰ, NHÂN PHẨM, UY TÍN: KHIẾU NẠI TRƯỚC MỚI ĐƯỢC KIỆN BÁO?

PHAN GIA HI

Cuối tháng 8 năm 2009, TAND thị xã Buôn Hồ (Dăk Lăk) đã xử sơ thẩm vụ bốn hộ dân kiện đòi Báo Dăk Lăk cải chính, xin lỗi và bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng. Vụ án đặt ra một tình tiết pháp lý gây tranh cãi xung quanh việc tòa thụ lý những vụ kiện liên quan đến báo chí: Người cho rằng đương sự phải khiếu nại báo trước, người lại nói cứ kiện thẳng ra tòa.

Bị đơn không tham gia tố tụng

Giữa tháng 3, Báo Dăk Lăk đăng bài viết phản ánh rằng có bốn hộ dân được Binh đoàn 15 Quân khu 5 (nay là Công ty Cà phê 15) giao khoán vườn cà phê nhưng không giao nộp sản phẩm và “làm thủ tục” để được cấp giấy đỏ trái quy định, xây công trình trái phép trên đất quốc phòng…

Bốn hộ dân cho rằng sau đó dư luận xầm xì, bàn tán là họ đã có hành vi gian dối, không trung thực, làm thiệt hại đến sức khỏe, danh dự, nhân phẩm, uy tín của họ. Do vậy, họ yêu cầu TAND huyện Krông Búk (cũ) buộc Báo Dăk Lăk bồi thường tổng cộng 20 triệu đồng thiệt hại về sức khỏe và tổn thất tinh thần, đồng thời đăng cải chính những nội dung sai sự thật, công khai xin lỗi theo Luật Báo chí.

Suốt quá trình tòa giải quyết, Báo Dăk Lăk đều vắng mặt. Cách hành xử này của báo cũng có nguyên do. Đầu tiên, ngay từ khi TAND huyện Krông Búk thụ lý, Báo Dăk Lăk đã cho rằng các đương sự chưa khiếu nại đến báo theo quy định tại Điều 9 Luật Báo chí và Nghị định số 51 năm 2002 của Chính phủ (quy định về cải chính trên báo chí). Thứ nữa, báo có trụ sở tại TP Buôn Ma Thuột nhưng TAND huyện Krông Búk thụ lý là sai thẩm quyền…

Dù vậy, TAND thị xã Buôn Hồ sau này vẫn đưa vụ án ra xử, tuyên buộc Báo Dăk Lăk phải đăng bài cải chính những nội dung sai sự thật và công khai xin lỗi theo đúng Luật Báo chí. Tòa không chấp nhận yêu cầu của các nguyên đơn về việc buộc Báo Dăk Lăk bồi thường thiệt hại.

Continue reading

QUI CHẾ BẤT ĐỘNG SẢN LIỀN KỀ: ĐAU ĐẦU CHUYỆN HÀNG XÓM TRỔ CỬA

CẨM TÚ

“Nhà tôi và nhà kế cận cách nhau một con hẻm chung rộng chưa đầy một thước. Từ lúc họ trổ cửa sổ, tôi có cảm giác lúc nào nhà mình cũng bị người khác nhìn chòng chọc vào, không còn giữ được sự riêng tư”.

Ông N.M.L (phường Bình An, quận 2) bày tỏ nỗi khổ mà gia đình ông đang phải gánh chịu như trên.  Tại TP.HCM, nhà xin giấy phép trước tháng 7-2009 được trổ cửa thoải mái, còn nhà xin phép sau lại không được giải quyết.

Trổ cửa chỗ nào cũng được?

Căn nhà của ông L. được thiết kế cửa sổ rộng, tường rào xây thấp nhằm tạo thông thoáng. Tuy nhiên, từ khi nhà hàng xóm trổ cửa, gia đình ông đành phải đóng kín các cửa sổ để bảo vệ sự riêng tư. Ông L. muốn chữa cháy bằng cách xây thêm bức tường có bố trí cửa sổ so le với nhà hàng xóm nhưng quận lại không đồng ý.

“Phòng Quản lý đô thị quận 2 nói rằng khoảng cách hai nhà không đủ 2 m nên không cho trổ cửa sổ nhưng tại sao họ lại cấp phép cho nhà kia?” – ông L. thắc mắc.

Chủ một căn nhà rất đẹp ở khu Miếu Nổi (quận Phú Nhuận) cũng hết sức đau khổ bởi căn nhà đã bị mất giá trầm trọng từ lúc nhà đối diện đưa lưng vào nhà mình, kèm theo gần chục cục nóng của máy lạnh. “Không thể khiếu nại được bởi họ xây dựng trong đất có chủ quyền mà quận cho biết không có quy định nào bắt buộc chủ nhà khi xây mới phải xoay cửa về hướng nào” – kiến trúc sư thiết kế căn nhà này ấm ức.

Trong cuộc họp giao ban giữa Sở Xây dựng TP.HCM với phòng QLĐT 24 quận, huyện hồi tháng 9, nhiều quận nội thành cho biết đã tiếp nhận rất nhiều đơn khiếu nại về vấn đề này. “Nhà có hai mặt tiền, chủ nhà xin mở cửa hết hai bên, quận cấp phép, thế là bị các hộ trong hẻm khiếu nại” – đại diện Phòng QLĐT quận 10 báo cáo.

Còn Trưởng phòng QLĐT quận 11 Võ Xuân Quang ngán ngẩm: “Cho một căn nhà mở cửa ra hẻm là kéo theo nhiều chuyện, vì điều này có thể ảnh hưởng đến lối đi, chỗ để xe của các hộ dân đang sử dụng hẻm nên họ sẽ khiếu nại”.

Continue reading

TRÁCH NHIỆM DÂN SỰ DO XÂM PHẠM QUYỀN LỢI NGƯỜI TIÊU DÙNG: BIA, NƯỚC NGỌT MỞ NẮP RỒI, BIẾT KÊU AI?

VĂN NAM – HOÀNG DŨNG

Bốn chai bia mở ra hoảng hồn vì thấy màu trắng đục, chua như giấm, một chai nước cam mở ra uống gần hết giật mình thấy thuỷ tinh dưới đáy chai, nhưng sản phẩm đã mở rồi chẳng biết kêu ai?

Anh Ngô Văn Định ở Tân Mai, Hoàng Mai, Hà Nội ngày13/9/2009 có mua một chai nước cam ép nhãn hiệu Splash của Công ty TNHH Nước giải khát Coca-cola Việt Nam tại cửa hàng bán lẻ gần nhà về cho trẻ nhỏ uống, khi uống gần hết thì phát hiện đáy có một mảnh thuỷ tinh. Anh Định đã liên hệ với VietNamNet để phản ánh đến nhà sản xuất.

Ngày 16/9/2009 đã có buổi làm việc 3 bên gồm khách hàng, đại diện Coca-cola Việt Nam và phóng viên VietNamNet. Biên bản làm việc ghi nhận sản phẩm là một chai nhãn hiệu Splash loại 240ml đã được mở nắp có mảnh thuỷ tinh bên trong (có 1 mảnh to kích thước lọt qua miệng chai và một số mảnh nhỏ). Trong chai còn có ít nước và tép cam. Sau khi ghi nhận, đại diện nhà sản xuất hứa sẽ có câu trả lời sau 4 ngày.

Ngày 24/9/2009, anh Khúc Đình Dũng (Hà Nội) mời đồng nghiệp đến một nhà hàng trên đường Trần Duy Hưng dự tiệc sinh nhật. Khi mở sang két bia thứ hai, các thực khách phát hiện 2 chai bia rót ra có "màu trắng đục, mùi chua như giấm".

Anh Dũng mở thêm 2 chai; cả 2 chai này đều có hiện tượng tương tự. Nhà hàng khi biết sự việc đã đề nghị anh Dũng đổi một két mới nhưng anh từ chối, yêu cầu làm rõ sự việc này với nhà sản xuất.

Anh Dũng đã liên hệ với một số cơ quan báo chí và Tổng công ty Bia-Rượu-Nứơc giải khát Hà Nội (Habeco) đề nghị đến xem xét và giải quyết sự việc. Sau đó Habeco đã cử hai nhân viên  xuống nhà hàng gặp trực tiếp khách hàng và xem sản phẩm. Hai nhân viên này ghi nhận sản phẩm bằng văn bản, hẹn với anh Dũng sẽ có câu trả lời,  4 chai bia lỗi được để lại trên bàn nhà hàng.

Continue reading

TRANH CHẤP CHA, MẸ, CON: CUỘC CHIẾN GIÀNH TRẺ THƠ

HOÀNG YẾN

Một bên là mẹ ruột, một bên là “người dưng” nhưng lại chăm sóc, nuôi nấng, yêu thương cháu bé từ lúc còn thơ ấu…

Tháng 11-2006, chị M. nộp đơn xin ly hôn đến TAND quận 6 (TP.HCM). Theo đơn khởi kiện, chị sống chung với anh C. không đăng ký kết hôn từ tháng 12-2002. Chỉ hai tháng sau, chị nhận thấy giữa hai người có nhiều điều không hợp nên không tiếp tục chung sống nữa. Giữa họ không có con chung cũng như tài sản chung gì. Chị chỉ có một đứa con riêng tên B., sinh tháng 9-2002, hiện gia đình anh C. đang nuôi giữ. Nay chị xin được ly hôn và xin được nhận lại con.

Giao quyền nuôi con cho mẹ ruột

Ngược lại, anh C. kể rằng anh và chị M. sống chung từ năm 2000, có một con chung là cháu B. Đến tháng 12-2002, chị M. bỏ nhà đi nơi khác nên anh và gia đình đã chăm sóc bé B. cho đến nay.

Thụ lý vụ án, TAND quận 6 đã quyết định trưng cầu giám định để xác định ADN của cháu B. Theo kết quả giám định, anh C. không phải là cha ruột của cháu. Sau đó, anh C. đồng ý ly hôn với chị M., trả lại cháu B. cho chị nhưng yêu cầu chị phải trả 180 triệu đồng chi phí mà cha mẹ anh đã bỏ ra nuôi cháu từ lúc cháu mới bốn tháng tuổi. Riêng cha mẹ của anh C. thì không đồng ý giao trả cháu vì cho rằng chị M. đã bỏ rơi con.

Xử sơ thẩm hồi tháng 8-2008, TAND quận 6 đã quyết định không công nhận chị M. và anh C. là vợ chồng. Cháu B. không phải là con của anh C. nên gia đình anh C. phải giao trả cháu cho mẹ ruột. Về phía chị M. cũng phải thanh toán cho gia đình anh C. hơn 45 triệu đồng chi phí nuôi cháu bé.

Ngay sau đó, anh C. kháng cáo yêu cầu TAND TP xử lại. Còn chị M. cũng kháng cáo về số tiền tòa sơ thẩm buộc chị phải trả cho gia đình anh C. bởi theo chị, gia đình anh C. giữ con chị trái ý muốn, chị đã đòi nhiều lần nhưng không trả.

Continue reading

TRANH CHẤP HÔN NHÂN – GIA ĐÌNH: MỘT ÔNG BỐN BÀ

THANH TÙNG

Cưới vợ đầu có đăng ký nhưng không ly hôn; vợ hai không đăng ký nhưng lại được ly hôn. Tiếp tục cưới vợ ba, vợ tư một cách vô tư.

Chánh án TAND huyện Bến Lức (Long An) Trương Ngọc Thành vừa cho biết sẽ phải ngưng giải quyết vụ ông N. xin ly hôn với bà vợ ba để xử lý cho xong hôn nhân giữa ông N. với bà vợ đầu. Đây là trường hợp hy hữu khiến các cơ quan chức năng phải dở khóc dở cười.

10 năm cưới ba vợ

Năm 1994, ông N. cưới bà vợ đầu, có đăng ký kết hôn tại UBND xã Tân Bửu (Bến Lức). Hôn nhân giữa họ tồn tại rất ngắn ngủi rồi đường ai nấy đi.

Năm 1996, khi chưa ly hôn, ông N. đã làm đám cưới rồi sống chung không hôn thú với bà vợ hai. Một năm sau, họ sinh được một con chung. Rồi do mâu thuẫn, họ xin ly hôn. Lẽ ra phải xác định đây là hôn nhân trái pháp luật thì năm 1999, TAND huyện Bến Lức lại cho ông N. ly hôn bà vợ hai và giải quyết các yêu cầu về tài sản chung, quyền nuôi con, cấp dưỡng.

Năm 2000, ông N. lại tổ chức đám cưới và sống chung với bà vợ ba, có một con chung, đến năm 2004 thì được chính… xã Tân Bửu cho đăng ký kết hôn. Tháng 7-2008, lấy lý do bà vợ ba bỏ đi theo người khác, ông N. làm đơn xin ly hôn bà này.

Thụ lý, TAND huyện Bến Lức té ngửa vì thấy sự việc quá phức tạp, bèn yêu cầu UBND xã Tân Bửu xác minh, cung cấp thông tin về tình trạng hôn nhân của ông N. Tháng 7-2009, UBND xã Tân Bửu trả lời rằng khi ông N. đến xã đăng ký kết hôn với bà vợ ba thì ông khai chỉ có một vợ, đã được tòa cho ly hôn vào năm 1999 (bà vợ hai) và đưa ra bản án của tòa. Dựa vào đó, cán bộ tư pháp xã mới cho ông đăng ký kết hôn.

Continue reading

BỒI THƯỜNG THIỆT HẠI DO CÔNG TRÌNH XÂY DỰNG: LÀM HƯ NHÀ HÀNG XÓM PHẢI BỒI THƯỜNG 61 TRIỆU ĐỒNG

HOÀNG YẾN

Nguyên đơn đòi cả trăm triệu đồng, bị đơn chỉ chấp nhận bồi thường 1 rồi 3 triệu đồng.

Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM vừa xử một vụ kiện đòi bồi thường thiệt hại do xây dựng khá căng thẳng giữa hai nhà hàng xóm.

Lún nền, nứt tường, nứt mái…

Theo đơn kiện của bà A., ngụ quận 1 (TP.HCM) nộp cho TAND TP tháng 5-2008, năm 2007 chị em bà T. xây nhà mới nhưng không che chắn, không đảm bảo các quy tắc xây dựng làm nhà bà bị lún nền, nứt tường, nứt mái gây dột và ngấm nước vào nhà. Khi xảy ra hư hỏng, bà đã yêu cầu phía bà T. sửa chữa nhưng không khắc phục được. Nay bà yêu cầu bà T. bồi thường cho bà 300 triệu đồng để khắc phục hậu quả.

Ngược lại, phía bà T. trình bày trong lúc xây nhà, bà A. có sang yêu cầu sửa chữa lại tường nứt, mái tôn hư hỏng nhưng sau đó lại không cho sửa chữa tiếp. Phía bà T. không chấp nhận việc bà A. đòi bồi thường 300 triệu đồng bởi nhà bà A. xây dựng đã lâu, đã xuống cấp và hư hỏng nặng từ trước khi họ xây nhà. Phía bà T. chỉ đồng ý bồi thường một triệu đồng cho bà A. mà thôi.

TAND TP đã nhiều lần tổ chức hòa giải nhưng cả hai bên vẫn không tìm được tiếng nói chung. Tháng 3, tòa phải quyết định trưng cầu giám định nguyên nhân gây hư hỏng nhà và biện pháp khắc phục, kinh phí sửa chữa để có cơ sở xét xử.

Sau đó, Công ty Kiểm định Sài Gòn xác định nguyên nhân gây hư hỏng nhà bà A. chủ yếu là do tác động từ quá trình xây dựng nhà bà T. Việc này gây ra các hiện tượng rung động, gây nứt. Khi đào đất làm móng, bên bà T. đã gây sạt lở dưới nền móng nhà bà A., làm tăng độ lún của căn nhà.

Continue reading

TRANH CHẤP NGHĨA VỤ CÓ BẢO ĐẢM: GÁNH NỢ THAY NGƯỜI CHẾT

TRÙNG KHÁNH

Ngân hàng tự ý giao chiếc ghe nhận thế chấp cho người khác sử dụng để rồi ghe bị chìm.

Hơn chục năm nay, vợ chồng bà N. (TP Mỹ Tho, Tiền Giang) ăn ngủ không yên do giấy chủ quyền nhà của họ còn mắc kẹt trong ngân hàng. Trước đây, họ đứng ra bảo lãnh cho bà Đ. vay tiền nên giờ phải đối mặt với món nợ hơn 100 triệu đồng.

Mang nhà ra bảo lãnh

Tháng 7-1994, bà Đ. làm thủ tục vay 50 triệu đồng của một ngân hàng để đóng chiếc ghe câu mực mới. Bà Đ. đã thế chấp chiếc ghe câu mực đang có của gia đình. Nhưng vì ghe này trị giá thấp nên bà Đ. đã nhờ vợ chồng bà N. đứng ra bảo lãnh nợ vay. Vợ chồng bà N. đã giao cho ngân hàng giấy chủ quyền nhà của mình.

Thời hạn vay của bà Đ. là hơn một năm. Nhưng đến hạn bà Đ. vẫn chưa trả được nợ nên ngân hàng đã gia hạn thêm. Tính đến năm 1996, bà Đ. mới trả gần phân nửa tiền số tiền vay, còn nợ hơn 26 triệu đồng. Sau đó, ngân hàng lại giãn nợ cho bà Đ. tới tháng 3-2001. Vợ chồng bà N. không biết việc này.

Sau đó, bà N. đến hỏi thì ngân hàng cho hay sẽ phát mại chiếc ghe của bà Đ. và có khả năng giá trị ghe đủ để trả nợ. Tưởng vậy là xong nhưng đến năm 2003, chờ mãi mà bà N. vẫn không được ngân hàng thông báo về khoản vay của bà Đ. và phía bà Đ. vẫn tiếp tục sử dụng ghe cũ để câu mực. Sợ để lâu chiếc ghe càng xuống cấp, bà N. yêu cầu ngân hàng giải quyết sớm vụ việc.

Đã kê biên nhưng chưa trừ nợ

Mãi đến sáu năm sau (vào tháng 3-2009), ngân hàng mới gửi thông báo tình hình nợ của bà Đ. Cụ thể, dù chưa trả hết nợ nhưng bà Đ. lại giao ghe cho người khác trông giữ. Người này đã đề nghị ngân hàng cho mình mua lại chiếc ghe. Tháng 5-2002, sau khi kê biên, định giá chiếc ghe, ngân hàng đã giao chiếc ghe cho người đang trông giữ tiếp tục quản lý đúng hiện trạng.

Continue reading

TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG BẢO HIỂM: THẮNG KIỆN ĐÒI BẢO HIỂM NHÂN THỌ CỦA CHỒNG QUÁ CỐ

THANH TÙNG

Tòa xác định lỗi ban đầu thuộc về nhân viên của công ty bảo hiểm nên công ty phải chi trả theo hợp đồng.

TAND quận 1 (TP.HCM) vừa xử sơ thẩm, tuyên buộc Công ty TNHH Bảo hiểm nhân thọ Prudential Việt Nam (gọi tắt là Prudential) phải thanh toán cho bà V., ngụ quận Gò Vấp hơn 170 triệu đồng tiền bảo hiểm mà chồng bà được hưởng sau khi qua đời theo hợp đồng. Sau phiên xử, Prudential đã kháng cáo, cho rằng đúng ra tòa phải hủy hợp đồng vì lúc mua bảo hiểm, bà V. và chồng (ông T.) chưa phải là vợ chồng hợp pháp…

Cái chết bất ngờ

Theo đơn kiện của bà V., ngày 5-10-2006, bà làm hợp đồng mua bảo hiểm nhân thọ của Prudential cho ông T. với tổng số tiền hơn sáu triệu đồng, đóng làm hai đợt. Khi mua bảo hiểm, bà và ông T. chưa phải là vợ chồng hợp pháp nhưng 20 ngày sau họ đã đăng ký kết hôn tại chính quyền địa phương.

Hơn hai tháng sau, ngày 14-12-2006, ông T. về quê và bất ngờ qua đời tại Trung tâm Y tế huyện Tây Sơn (Bình Định) do bị ung thư gan. Sau cái chết của chồng, bà V. nộp giấy tờ yêu cầu và Prudential đã lập hồ sơ để giải quyết quyền lợi bảo hiểm theo hợp đồng đã ký kết.

Tuy nhiên, đã hơn hai năm trôi qua, bà nhiều lần hối thúc nhưng Prudential vẫn khất lần với lý do: “Đang thu thập thêm thông tin từ các cơ quan chức năng”. Vì thế, bà V. đã khởi kiện yêu cầu Prudential phải chi trả cho bà 150 triệu đồng theo hợp đồng bảo hiểm đã ký và tiền lãi của số tiền này từ khi bà cung cấp hồ sơ cho Prudential đến thời điểm hiện tại.

Continue reading

XỬ Ở TÒA …, TÒA XỬ, … CẦN MỘT QUYẾT ĐỊNH SÁNG SUỐT

T . T

Một cá nhân nguyên là cán bộ của Nhà hát Chèo Việt Nam đã chiếm dụng 62 m2 đất (gồm có 01 nhà cấp 4 là 21m2) trong khu tập thể của Nhà hát Chèo Việt Nam (Khu tập thể Nhà hát Chèo Việt Nam nằm trong khuôn viên của Trường Sân Khấu điện ảnh) từ năm 1993 đến nay. Hơn 15 năm qua, Nhà hát Chèo Việt Nam liên tục có công văn đòi lại đất, nhưng cá nhân này không trả. Bộ chủ quản (Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch) có quyết định thu hồi đất bị chiếm dụng nhưng cũng không thực hiên được. Buộc lòng cơ quan nhà nước phải kiện cá nhân ra toà. Trớ trêu thay, mặc dù sai đúng đã rõ ràng, nhưng trong khi Toà sơ thẩm xử Bộ thắng thì Toà phúc thẩm lại xử Bộ thua.

Đơn của ông Bùi Đắc Sừ – Giám đốc Nhà hát Chèo Việt Nam nêu rõ: ông Lê Xuân Thịnh – nguyên là cán bộ của Nhà hát Chèo Việt Nam đã chiếm dụng 62m2 đất (gồm có 01 nhà cấp 4 là 21 m2) trong khu tập thể của Nhà hát Chèo Việt Nam (Khu tập thể Nhà hát Chèo Việt Nam nằm trong khuôn viên của Trường Sân Khấu điện ảnh) từ năm 1993 đến nay.

Từ những năm 1969, ông Lê Xuân Thịnh cùng một số cán bộ Nhà hát Chèo Việt Nam ở trong khu nhà kính của Trường Sân khấu Điện ảnh do Bộ Văn hóa Thông tin (nay là Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch) quản lý. Sau khi Trường Sân khấu Điện ảnh trưng dụng khu nhà kính, gia đình ông Thịnh cùng với 6 hộ khác của Nhà hát Chèo xuống ở tại khu tập thể của Trường Sân khấu Điện ảnh. Xuất phát từ đơn xin được cấp đất của ông Thịnh, Hội đồng nhà đất Nhà hát Chèo đã họp và thống nhất đề nghị lên Bộ Văn hóa Thông tin nguyện vọng xin được cấp đất của ông Thịnh. Theo quyết định số 2306/QĐ-NĐ ngày 24.08.1994 của Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin xét đề nghị của Hội đồng phân phối nhà đất của Bộ đã cấp cho ông Thịnh 50m2 đất với điều kiện ông Thịnh phải trả nhà cũ trong khu tập thể Trường Sân khấu Điện ảnh. Trước khi được giao đất, ông Lê Xuân Thịnh đã nộp đơn xin được cấp đất và có cam kết sẽ trả lại 62m2 đất (gồm có 01 nhà cấp 4 là 21m2) tại nhà số 08 dãy B tổ 22 tập thể Trường Sân khấu Điện ảnh cho Nhà hát chèo Việt Nam. Nhưng ngay sau khi được nhận bàn giao đất mới ở khu ao Chèo, ông Lê Xuân Thịnh đã bán 50m2 đất trong khu ao Chèo vừa được phân, đồng thời ông Thịnh vẫn ngang nhiên chiếm giữ nhà đất cũ trong khu tập thể của Nhà hát Chèo Việt Nam, trong khi tất cả những đồng nghiệp của ông Thịnh được phân chỗ ở mới đã trả lại nhà trong khu tập thể để Nhà hát phân cho cán bộ khác chưa có chỗ ở.

Continue reading

VỤ ÁN TRANH CHẤP QUYỀN SỬ DỤNG ĐẤT VÀ TÀI SẢN GẮN LIỀN VỚI ĐẤT Ở XÃ TÂN MỸ, HUYỆN TÂN UYÊN, TỈNH BÌNH DƯƠNG: PHẦN NHẬN ĐỊNH TRONG BẢN ÁN GIÁM ĐỐC THẨM CỦA TÒA DÂN SỰ TANDTC LÀ KHÔNG ĐÚNG

TRƯƠNG CÔNG MINH

Hàng ngày, có nhiều vụ việc, và không phải vụ việc nào, vụ án nào cấp lãnh đạo cao nhất của Tòa án Nhân dân tối cao cũng có thể để mắt tới được. Tuy vậy, vụ án dân sự tranh chấp quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất ở xã Tân Mỹ, huyện Tân Uyên, tỉnh Bình Dương mà Báo NĐBND đề cập tới lâu nay, thì lãnh đạo Tòa án Nhân dân tối cao nên quan tâm và quan tâm chặt chẽ, bởi phần nhận định trong bản án giám đốc thẩm của Tòa dân sự Tòa án Nhân dân tối cao cho thấy không chỉ là trình độ của cán bộ xa với yêu cầu, mà còn thiếu sự công tâm của quan tòa.

Tóm tắt vụ án

Vào tháng 12 năm 2000, bà Trần Thị Tuyết Nhung nhờ ông Nguyễn Thiện Dân mua hộ bà diện tích đất 19.235 m2 của ông Trần Văn Phái và diện tích đất 4.933m2 đất của ông Trần Văn Sang, tổng cộng là 24.168m2, đều có nguồn gốc đất khai hoang từ năm 1980 tại xã Tân Mỹ, huyện Tân Uyên, tỉnh Bình Dương. Trước đó, ông Dân đã mua cho mình diện tích đất 8.468 m2 của ông Duyên. ủy ban nhân dân huyện Tân Uyên đã cấp Giấy Chứng nhận quyền sử dụng diện tích đất  24.168m2 cho bà Nhung (số 01376 ngày 16/4/2001) và cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng diện tích đất 8.468m2 cho ông Dân (số 00647 ngày 30/10/2000). Như vậy bà Nhung là chủ diện tích đất 24.168m2 và bà đã tiến hành làm nhà trên diện tích đất này.

Hơn 5 năm sau, ngày 29/6/2006 ông Dân có đơn khởi kiện đòi bà Nhung trả cho ông 7.850 m2 đất và tài sản trên đất với căn cứ do ông xuất trình là “Bản ghi nhớ về hợp tác du lịch sinh thái” được ông và bà Nhung ký ngày 21/5/2001, trong đó có các quy ước hai bên góp đất hợp tác đầu tư, bà Nhung góp 16.318m2, ông Dân góp 8.468m2 và 7.850m2 (lấy ra trong số 24.168m2 của bà Nhung). Do hai bên không thực hiện hợp tác đầu tư nên ông yêu cầu Tòa án buộc bà Nhung trả cho ông 7.850m2 đất và giá trị tài sản trên đất.

Tại bản án sơ thẩm số 26/2007/DSST ngày 15.5.2007, Tòa án nhân dân huyện Tân Uyên đã xử bác yêu cầu của ông Dân đòi đất và giá trị tài sản trên đất của bà Nhung.

Ngày 25.5.2007 ông Dân kháng cáo bản án sơ thẩm.

Continue reading

%d bloggers like this: